Chủ Đề
Màu sắc
Pride

Bắt Nạt

- Triều Dương Tây Lạc -

Bắt Nạt - Chương 1: Lão Công Yêu Mà Không Được Lại Thành Em Rể Tôi

Edit by Đóa Sen Nhỏ

【Anh, bọn em sắp tới rồi.】

【Lát nữa ăn cơm anh tuyệt đối đừng nhắc tới cha mẹ anh ấy nhé. Mẹ anh ấy vừa mất vì tai nạn giao thông hồi hè】

Trì Duệ nhìn tin nhắn em gái mình gửi tới chỉ cảm thấy bi thương. Cuối cùng em gái lớn không giữ được, giấu diếm người anh trai ruột này tìm người yêu, nói chuyện ròng rã ba tháng trời, bây giờ mới hẹn ra gặp mặt.

Nghe nói tên đó học cùng trường cùng khối với anh. Không biết cũng đã lớp mười hai, sao lại có thể nhàn hạ nói chuyện yêu đương như thế. Riêng chuyện này đã khiến ấn tượng của Trì Duệ với 'em rể' tương lai giảm bớt đi nhiều.

Bây giờ khi biết đối phương không còn mẹ, trong lòng cũng cảm thấy đáng thương.

Đang nghĩ ngợi, em gái anh đã dẫn bạn trai mình đi vào quán ăn, đứng xa xa chào hỏi anh.

Nhưng khi Trì Duệ lần đầu tiên nhìn thấy 'em rể', cả người anh liền trực tiếp ngây ngẩn.

Anh vạn vạn không ngờ tới, thế mà lại là Thẩm Úc.

Thẩm Úc người này mặc dù là bạn học cùng lớp của anh, nhưng người này cà lơ phất phơ, ngang bướng vô cùng, đánh nhau trốn học không gì không làm. Chủ nhiệm khối phát loa thông báo phê bình mười lần thì có thể có tám lần là về hắn. Thành tích thì đứng cuối khối, là nhân vật nổi tiếng của cả trường.

Mà điều khiến mặt Trì Duệ khó coi là người này lúc sau khi kỳ thi cuối kỳ của học kỳ trước, đã bí mật tỏ tình với anh.

Không sai, là tỏ tình.

Chỉ là sau khi bị Trì Duệ lúc ấy từ chối bằng một câu "Xin lỗi nhé, trước mắt tôi chưa muốn trở thành đồng tính", hai người không còn liên quan gì, không ngờ được sẽ trở thành loại dây dưa thế này.

Nhìn thấy trên mặt Thẩm Úc không có chút nào kinh ngạc, trong lòng Trì Duệ không khỏi lại lạnh một nửa.

Nếu như vỏn vẹn chỉ là Thẩm Úc thích con trai nhưng lại muốn tìm vợ, Trì Duệ có nhiều biện pháp chia rẽ bọn họ. Dù sao tình yêu đơn phương cũng không kiên cố, trường hợp chia tay nhiều vô số kể.

Nhưng hôm nay nhìn sắc mặt hắn, thì có nhiều khả năng là vì đã từng bị mình cự tuyệt nên canh cánh trong lòng. Nếu đơn thuần là trả thù, vậy phiền phức hơn nhiều. Dù sao ở giữa còn kẹp em gái Trì Dao của anh.

Khi ăn cơm, Trì Duệ đều vô cùng im lặng.

Mãi đến khi Trì Dao đứng dậy đi vệ sinh, Trì Duệ mới đè xuống xúc động muốn nắm lấy cổ áo Thẩm Úc, cố gắng tâm bình khí hòa giằng co với hắn.

"Thẩm Úc, mày có ý gì?"

Thiếu niên đối diện làn da trắng nõn, lúc cười lên khóe miệng có lúm đồng tiền rất nhạt, giống như ánh nắng sáng sủa. Từ đầu đến chân toát ra một vẻ trẻ con, thuần khiết không tì vết.

Cũng không biết vì sao, Trì Duệ luôn cảm thấy thời gian mấy tháng, khí tràng của Thẩm Úc đã phát sinh một chút biến hóa không hiểu thấu.

Cặp mắt kia đã từng nóng bỏng và đơn thuần nhìn mình, nay đã tăng thêm một chút cảm xúc khác lại không biết tên, giằng co lặp đi lặp lại ở sâu thẳm đáy mắt. Dưới sự chuyển động đó, cứ như là lửa nóng thiêu đốt, đem hết thảy đều thiêu đến sạch sẽ.

Thẩm Úc cười đến mặt mày cong cong, buông đũa xuống, khí định thần nhàn nói, "Làm sao? Không thể hẹn hò với mày, cũng không thể hẹn hò với em gái mày à?"

"Cho nên mày đang trả thù?" Trì Duệ hừ lạnh.

"Dĩ nhiên không phải," Thẩm Úc lập tức phản bác, " Trì Dao là cô gái tốt, tao với em ấy hiện tại rất vui vẻ, em ấy lại hoàn toàn không thể rời khỏi tao, nói sao ta... rời khỏi tao thì có xu thế tìm tới cái chết... Ờ..."

Trì Duệ lập tức giữ cổ áo Thẩm Úc, kéo hắn xuống trước mặt mình, "Em gái tao ngốc, chưa yêu đương bao giờ, nhưng chuyện giữa chúng ta, mày liên lụy em gái tao làm cái gì?"

"Tao cảnh cáo mày, nếu mày dám làm tổn thương em tao, thì chờ xem."

Thẩm Úc vô tội chớp chớp mắt, vô cùng bất đắc dĩ, "Nhưng trò chơi đã bắt đầu rồi, Trì Duệ. Tao thật sự là nhìn mày cao cao tại thượng đủ rồi, cứ bày ra dáng vẻ rất ngông cuồng đi."

"Rất nhanh thôi, mày sẽ phải ngoan ngoãn quỳ gối dưới chân của tao, cầu xin tao. Đến lúc đó, tao sẽ tính toán thật tốt tất cả ân oán giữa chúng ta."

tất cả ân oán…

Trì Duệ nhìn vào đôi mắt xa lạ, u ám của Thẩm Úc trước mặt, sắc thái thù hận ở trong đó vô cùng đậm đặc. Khiến anh cảm thấy, mâu thuẫn giữa mình và Thẩm Úc hình như cũng không hề đơn giản. Thế nhưng anh lại chẳng biết gì cả.

Anh tự nhận là ngoại trừ sự kiện từ chối lời tỏ tình kia, anh cho tới bây giờ đều chưa từng đắc tội Thẩm Úc. Nhưng nhìn điệu bộ này, hình như lại không chỉ như thế.

Đúng trong bầu không khí căng thẳng như dây đàn ấy, Trì Dao từ nhà vệ sinh bước ra, khó hiểu nhìn cảnh tượng trước mắt.

Sau đó, Trì Duệ trực tiếp hất Thẩm Úc ra, nắm tay em gái của mình, kéo cô đi thẳng ra ngoài.

Trì Dao vẻ mặt ngơ ngác cứ như vậy bị anh trai mình kéo đi, liên tục quay đầu nhìn về phía Thẩm Úc, ngay cả một câu tạm biệt cũng không kịp để lại, đã bị Trì Duệ nhét vào trong xe taxi đưa về nhà.

Không biết kỳ phản nghịch thanh xuân của Kỳ Dao còn chưa qua, hay là nữ sinh đối với mối tình đầu đều có một loại chấp nhất không hiểu được, Trì Duệ càng là ngăn cản khuyên chia tay mối tình này, Trì Dao càng là chấp mê bất ngộ, còn thật sự có xu thế rời xa Thẩm Úc thì đi tìm chết.

Giáo dục ròng rã trên đường, mãi đến khi về đến nhà, Trì Duệ không thể nhịn được nữa, anh giật tay Trì Dao đang bịt lỗ tai, nói thẳng, "Em có nghĩ tới hay không, người bạn trai kia của em căn bản cũng không thích con gái, hắn đang đùa giỡn với em."

Trì Dao sửng sốt nửa ngày mới nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Trì Duệ, vẻ mặt khó chịu, "Anh, anh cũng không cần thiết vì chia rẽ bọn em mà soạn ra mấy lời khó nghe như thế chứ?"

"Tùy em."

Trì Duệ nói hồi lâu cũng mất hết kiên nhẫn.

Anh vốn định tính toán lâu dài, từ từ giải quyết, lại không ngờ tới chuyện nhằm vào mình chỉ là vừa mới bắt đầu.

......

Ngày hôm sau kết thúc kỳ nghỉ tháng, Trì Duệ trên đường bước vào trường học, luôn cảm giác được từng ánh mắt khác thường nhìn chằm chằm mình.

Những người kia khi thì khinh miệt thoáng nhìn, lúc thì xoi mói, sau lưng là những cuộc tranh luận không ngừng, còn kéo theo một vài học sinh không biết rõ tình hình. Đến khi biết chuyện lại lặp tức quay đầu, ánh mắt lộ ra kinh ngạc căm ghét, trở thành một phần của đám đông dị thường ấy.

Trì Duệ không có phản ứng, thanh giả tự thanh, anh cũng không cần thiết đi tránh né ánh mắt những người kia, ra vẻ mình chột dạ.

Đẩy cửa ra đi vào phòng học, không khí vốn dĩ ồn ào lúc Trì Duệ bước vào ngay lập tức trở nên yên tĩnh quỷ dị.

Dù sao đều là bạn học quen biết, tự nhiên không có ánh mắt rêu rao như bên ngoài, chỉ là Trì Duệ vẫn có thể từ những cử chỉ né tránh, lảng đi của đám đông mà nhìn ra vài phần cảm xúc gượng gạo, không tự nhiên.

Mãi đến khi anh đi đến chỗ ngồi, nhìn thấy trên mặt bàn bị bút đỏ chói mắt viết lên vài chữ "đồng tính luyến ái đáng chết", lập tức khiến anh đóng băng tại chỗ không cách nào động đậy.

Sách vở bên trong bàn học bị người khác lật tới lật lui, nằm ngổn ngang trên mặt đất. Ngay cả trên ghế cũng là đủ loại từ ngữ nhiều màu sắc, viết đầy "Buồn nôn","Biến thái","Chuyên tìm nam nhân đ*".

Cho đến giờ phút này, anh đột nhiên hiểu được tất cả những gì mình trải qua trước đó——

Có người có lẽ gán cho anh những lời vô căn cứ, thậm chí thêm mắm thêm muối bên ngoài, kể rằng cuộc sống riêng tư của anh hỗn loạn đến cỡ nào, nhằm đạt được mục đích khiến anh bị cả tập thể cô lập

Trì Duệ ngẩng mắt quét một vòng khắp lớp. Đều là một đám trông thấy anh liền cúi đầu tránh né, tựa hồ tất cả đều không có quan hệ gì với bọn họ, chỉ là một đám quần chúng ăn dưa.

Mãi đến khi quét đến cuối góc lớp, có đám lưu manh không có mặc đồng phục, lấy Thẩm Úc làm đại diện, căn bản không sợ, cùng anh hai mắt nhìn nhau. Trong mắt chúng tràn đầy ý cười trêu chọc, ngẩng đầu lên, thản nhiên thưởng thức phản ứng của anh.

Mà từ đầu đến cuối, Thẩm Úc dẫn đầu đám bọn họ cũng không có ngẩng đầu, chỉ là bên miệng treo một nụ cười nhạt, cầm điện thoại nghiêm túc chơi game.

Trì Duệ nhặt lên một quyển sách giáo khoa, ngay cả bìa cũng đã bị giẫm nát, chỉ lờ mờ còn nhận ra được hình dáng vốn có của nó.

"Ai làm?" ngữ khí Trì Duệ rất là bình tĩnh, không có bất kỳ chập trùng gì.

Anh đối diện nhìn thẳng vào đám người đó, ánh mắt lạnh lẽo quét qua khiến cả bọn tê dại da đầu. Cuối cùng, đứa bạn từ thuở nhỏ Long Cảnh Hạo ngồi cạnh Thẩm Úc nhịn không nổi, trực tiếp hô lớn, "Làm sao? Mày có thể đi tìm nam nhân đ*, thì không cho người khác nói?"

Bộp——

Ngay sau đó là tiếng kêu thê thảm của Long Cảnh Hạo.

Chỉ thấy cậu ta thống khổ che mắt, quyển sách đập trúng cậu ta rồi rơi xuống đất, trong miệng cậu ta bật ra những tiếng rên rỉ khó chịu, kinh động đến tất cả mọi người trong lớp học, bao gồm cả Thẩm Úc vẫn luôn cúi đầu chơi game.

Cả lớp lặng ngắt như tờ, Long Cảnh Hạo tức giận lập tức lật ngược bàn học, "Mẹ, thằng chó, ông đây chơi chết mày!"

"Cãi nhau cái gì đấy?!" cô chủ nhiệm La Lệ mặt nghiêm nghị bước vào lớp.

Bà nhìn thoáng qua Trì Duệ đang đứng im lặng, lại lướt qua phía đám người Thẩm Úc, nhất thời không biết cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, mãi đến khi thấy được bàn học của Trì Duệ.

Những từ ngữ quen thuộc trên mặt bàn như ập thẳng vào tầm mắt người mẹ đơn thân đã mất con nhiều năm về trước.

La Lệ nhất thời hoảng hốt, trong mắt có bi thương, phẫn nộ và tiếc nuối, tất cả cảm xúc hòa trộn vào nhau. Cuối cùng bà không truy cứu thêm, chỉ bảo Trì Duệ đổi sang một chiếc bàn học khác, rồi khép lại toàn bộ màn ầm ĩ ấy.

Thế nhưng, mọi chuyện còn lâu mới kết thúc.

Trì Duệ tan học cũng chỉ đi vệ sinh lại đụng mặt với đám người Thẩm Úc lần nữa.

Trong nhà vệ sinh, những người khác thấy một màn như thế, ở lại hóng chuyện cũng không dám, xông thẳng ra ngoài để lại không gian cho bọn Thẩm Úc phát huy.

Trì Duệ bị những người này ngăn lại trong nhà vệ sinh, Long Cảnh Hạo cầm đầu trực tiếp bóp lấy cổ anh, hung hăng ghì anh vào tường.

Dưới người đông thế mạnh, Trì Duệ cơ bản không có thể phản kháng.

Thẩm Úc vẫn mang nụ cười trẻ con trên gương mặt, hắn tách đám đông ra rồi đi vào, khinh khỉnh vỗ vỗ lên mặt Trì Duệ, "Vừa rồi ghê gớm lắm mà? Thật nhìn không ra nha, học bá Trì Duệ của chúng ta vậy mà cũng có lúc nổi giận đánh nhau cơ à!"

"Thẩm Úc, những tin đồn đó cũng là mày sai người tung ra ngoài?" Trì Duệ nhìn chằm chằm Thẩm Úc, hỏi.

"Đúng thì sao?" Thẩm Úc nắm lấy cằm anh, "Mày không phải là không muốn làm đồng tính hả? Lần này không phải làm rồi sao?"

"Mày cảm thấy tao sẽ sợ?"

"Tao có biết đâu, có điều chỉ cần có thể để mày khó chịu là tao vui."

Thẩm Úc vừa nói xong, bàn tay nắm lấy cằm Trì Duệ đột nhiên hung hăng nắm lấy chỗ đó của anh ở phía dưới.

Sau khi sờ bóp thô bạo, hắn đánh giá một câu, "Kích thước cũng không tệ lắm!"

"Thẩm Úc!" Trì Duệ giãy dụa gầm thét.

"Kêu la cái gì?" Thẩm Úc trầm mặt xuống, ra tay càng thêm mạnh, "Hiện tại chỉ là mới bắt đầu thôi mà Trì Duệ. Mới vậy đã không chịu nổi rồi? Còn sớm mà."

"Mày rốt cuộc muốn như thế nào?" Trì Duệ hiếm khi tỏ ra yếu thế.

"Mày thật sự muốn biết?" Thẩm Úc ghé sát mặt Trì Duệ, lại khôi phục dáng vẻ đùa cợt mang nét trẻ con ấy.

"Thật ra cũng không có gì, tao chỉ là muốn xem thử, hái một đóa hoa trên đỉnh núi xuống, sau đó giẫm đạp, nghiền nát, sẽ là... Loại cảm giác gì."

× Ghi chú:  Có lẽ đây là lần đầu tiên bạn đọc truyện tại Đóa Sen Nhỏ. Bạn có thể tùy biến màu nền và màu chữ theo sở thích ở phần cài đặt trên thanh điều hướng nè. Khi cuộn thì thanh điều hướng sẽ bị ẩn, bạn có thể click vào màn hình để nó hiện lên. Có thể sử dụng phím mũi tên để chuyển chương. Nếu có lỗi xảy ra trong quá trình sử dụng hãy báo cáo lại với mình nha.

Đã lưu pass

Danh Sách Chương
Cài Đặt

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Truyện Kiều - Nguyễn Du

Reset

Bắt Nạt

Wattpad: @DoaSenNho - https://www.doasennho.id.vn/

Tải xuống
Đóng

Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bình Luận Gần Đây

Lịch Sử

Tên Truyện Ch
Bạn chưa đọc truyện nào cả

Tổng lượt xem

Đã Lưu