Edit by Đóa Sen Nhỏ
Bạch Kiều không biết vì sao hắn lại đột nhiên nhắc đến lá thư, mờ mịt lắc đầu
"Không phải cậu kêu tôi vứt đi rồi hả?"
Sau khi từ thư viện trở về, Bạch Kiều vốn muốn đưa thư cho Du Chiêu. Kết quả Du Chiêu thay đổi thái độ tính toán chi li trước đó, vô cùng tùy ý nói với anh hai chữ: "Vứt đi."
Thế là Bạch Kiều cũng thuận tay ném vô thùng rác.
Bây giờ Du Chiêu tìm lại lá thư đó làm gì?
Không phải là hồi tâm chuyển ý đó chứ?
Bạch Kiều có hơi khẩn trương nhìn chằm chằm hắn.
Du Chiêu chần chừ hỏi: "Cậu với Vạn Đình..."
Hắn đột nhiên khựng lại, Bạch Kiều khó hiểu nói: "Vạn Đình thì sao?"
Nhìn dáng vẻ thản nhiên của anh, Du Chiêu không nói thêm nữa: "Không có gì."
Bạch Kiều: "..."
Du Chiêu không hỏi về chuyện lá thư. Hắn cúi đầu như có điều suy nghĩ trong chốc lát, sau đó bắt đầu lấy điện thoại ra gửi tin nhắn.
Vào lúc ban đêm, nội dung lá thư kia lại lấy một hình thức khác xuất hiện trong nhóm chat của lớp 11A9 ban xã hội.
Thật ra mọi chuyện rất trùng hợp.
Sau khi Bạch Kiều ném lá thư vào thùng rác, một học sinh trực nhật của lớp 11A13 ban tự nhiên khi đổ rác liền phát hiện ra nó. Nhất thời tò mò, cậu mở ra xem. Đọc xong cảm thấy rất thú vị nên chụp lại, rồi đăng lên diễn đàn trường với tiêu đề: Đây là thư tình ai đánh rơi đây? Quên viết tên kìa!!
Người đăng bài không che giấu danh tính, vô tình để lộ mình là học sinh 11A13.
Cộng thêm trên thư viết rõ thời gian và địa điểm, liên tưởng đến hai người khi đó xuất hiện trên sân thượng của thư viện, rất dễ dàng suy đoán ra.
Như vậy thư tình viết cho ai trở thành tâm điểm hóng hớt của quần chúng ăn dưa.
[Thiệt luôn hả? Giờ còn có người dùng cách viết thư tình để tỏ tình luôn?]
[Thì còn cách nào khác nữa đâu! Nếu không có được phương thức liên lạc thì không phải chỉ còn có cách này à?]
[Thư này cuối cùng là ai viết? Ngay cả tên cũng không ghi lại đã hẹn người ta ra gặp mặt? Ai cho tự tin vậy?]
[Theo tui đoán chắc là Vạn Đình 11a9 ban xã hội đó. Sáng hôm đó tui thấy cô ấy đến tìm Bạch Kiều!]
[Vạn Đình? Nhị tiểu thư của cái công ty thiết kế thời trang đó à? Vậy đúng là có đủ tự tin nha!]
[Có đủ tự tin gì chứ? Nếu Bạch Kiều để ý cô ấy thì còn ném thư tình đi à?]
[Nhưng mà tui nghe có người nói hồi lớp 10 Bạch Kiều crush cô ấy mà...]
[Tin đồn nhảm nhí! Hoàn toàn là tin đồn nhảm nhí! Nếu Bạch Kiều thích cô ấy, đã chia lớp lâu vậy rồi sao tới giờ không thấy cậu ấy chạy qua khu lớp ban xã hội chứ?]
[Tự nhiên tui hy vọng Bạch Kiều cũng thích cô ấy chút chút. Thế thì cậu ấy đến khu lớp của tui thì tui có thể nhìn thấy nam thần nhiều hơn. Chị em khoa xã hội của tui muốn gặp mặt nam thần một chút cũng khó quá trời huhu...]
[Chẳng lẽ chỉ có tui chú ý đến Du Chiêu sao? Nếu thư tình viết cho Bạch Kiều thì Du Chiêu đến thư viện làm gì?
[...]
[...]
[Tui thấy thư tình chắc là viết cho Du Chiêu. Vạn Đình thường xuyên nhắc tới cậu ấy trong lớp, chắc là thích cậu ấy rồi.]
[Nếu là viết cho Du Chiêu thì Bạch Kiều đến thư viện làm gì?]
[... Chắc là đến đọc sách?]
[Woww, có một cô nàng thành thật ở đây nè, mọi người mau tới bắt nạt cô ấy đi!]
[Hai vị đại lão lên sân thượng đó, sân thượng đó! Trên sân thượng thì có sách gì đâu mà đọc aaaaaa!]
[Cho nên mặc kệ là thư tình viết cho ai, người còn lại là chạy theo thư tình mà đuổi đến sân thượng!]
[Tui hình như ngửi thấy mùi bắt gian rồi há há há...]
[Không phải tui muốn ship bọn họ, là bọn họ ép tui aaaa!]
[Tui làm chứng, đúng là bọn họ ra tay trước!]
Khu bình luận lầm nữa bị luân hãm vì bình luận của fan couple.
Dạo gần đây, sau khi đăng ký tài khoản thì Du Chiêu mê mẩn lướt diễn đàn. Vốn hắn nghĩ lá thư đã bị ném vào thùng rác, bị cho vào lò đốt rác rồi nên cũng dần từ bỏ ý định dùng nó để cảnh cáo Vạn Đình.
Không ngờ đang lướt diễn đàn lại có được thu hoạch ngoài ý muốn: hắn thấy được bức ảnh người khác chụp rồi đăng lên.
Hắn chỉ thêm chút dầu vào lửa thôi, mọi chuyện lại diễn ra đúng dự kiến.
Bình thường tính cách Vạn Đình thanh cao, tự phụ lại còn bá đạo, vì thế tích lũy không ít giá trị thù hận. Giờ đột nhiên bùng nổ, có người chụp lại bài đăng thư tình của cô ấy trên diễn đàn rồi gửi thẳng vào nhóm lớp. Ngoài bạn cùng lớp cô ta nhìn thấy, ngay cả chủ nhiệm lớp 11A9 cũng thấy luôn!
Đương nhiên đối với kiểu dựa vào quan hệ để vào đây như Vạn Đình, chủ nhiệm không quản lý được. Thế là cuộc điện thoại mách lẻo được gọi tới bố của Vạn Đình.
Vì chênh lệch giữ hai chị em Vạn Đình và Vạn Lăng quá lớn, nên bố của Vạn Đình rất không thích Vạn Đình. Sau khi nghe nói Vạn Đình có khuynh hướng yêu sớm, đã lập tức gọi điện thoại khiển trách cô ta một trận ra trò, đồng thời cũng cắt luôn nửa tháng tiền sinh hoạt của cô ta.
Tình cảm lưu luyến còn chưa bắt đầu đã bị tuyên bố kết thúc, bị bố khiển trách một trận không nói, thậm chí cô ta còn trở thành trò cười của toàn bộ trường học.
Vạn Đình ấm ức không chịu được, ở trong ký túc xá khóc một trận.
Sáng ngày hôm sau, cô ta nổi giận đùng đùng chạy đến khu lớp học của ban tự nhiên, muốn tìm Bạch Kiều trút giận.
Nếu không phải vì Bạch Kiều, sao cô ta có thể vì hiểu lầm mà rời đi sớm như vậy?
Nếu như cô ta có thể nhìn thấy Du Chiêu, nói không chừng Du Chiêu cũng sẽ không vứt lá thư này đi.
Nếu Du Chiêu có thể tiếp nhận mình, bố cũng sẽ không gọi tới mắng mình.
Cô ta có thể vượt qua Vạn Lăng, để cho người ta lau mắt mà nhìn!
Cô ta tưởng tượng rất tốt, cho nên lại càng thêm tủi thân.
Cô ta đứng ở cửa sau 11A13, đang muốn gọi Bạch Kiều ra thì lại nghe hết đối thoại ở bên trong.
"Không thích Vạn Đình? Vậy lúc học lớp 10 ông cứ nhìn vào phòng học lớp 10A6 làm gì?"
Bạch Kiều bất đắc dĩ nói: "Là do mỗi ngày cô ấy đều để kiểu tóc kỳ quái đủ loại, nhìn thêm vài lần chẳng phải bình thường sao?"
Đây là "lịch sử tình trường" của nguyên chủ mà tối qua hệ thống đã phổ cập
Thật ra chỉ là vô cùng tò mò, cảm thấy tóc của Vạn Đình thú vị nên nhìn nhiều. Về sau bị người ta phát hiện thì cảm thấy đuối lý, khi nói chuyện với Vạn Đình cũng hơi câu nệ, nên bị người ta hiểu lầm thành yêu thầm Vạn Đình.
Biết được chân tướng mọi chuyện, Bạch Kiều thật sự rất bất đắc dĩ.
Nhất là khi Chúc Lạp Lạp còn nghiêm túc hỏi anh vấn đề này: "Thật sự chỉ vậy thôi à?"
"Thật chứ sao không." Bạch Kiều nói: "Tôi cũng có yêu cầu với người mình thích có được không? Tối thiểu sức học cũng không chênh lệch tôi nhiều quá, không thì sau này lên đại học phải yêu xa, không phải rất ảnh hưởng đến tình cảm à?"
Vạn Đình ở ngoài cửa nghe lén, nghe thấy mở to hai mắt.
Bạch Kiều... Hóa ra không thích mình?
Còn chế giễu mình học không tốt?
Chúc Lạp Lạp ở trong lớp học hỏi tiếp: "Nhưng người ta nhìn xinh đẹp mà. Ông không động lòng chút nào hả?"
Bạch Kiều: "Cô ấy đẹp thật. Nhưng mà người đẹp trong trường như cô ấy cũng không ít mà?"
Chúc Lạp Lạp chế nhạo nói: "Ví như Du Chiêu đúng không?"
Vốn cho là Bạch Kiều sẽ trốn tránh vấn đề này, không nghĩ tớ anh nghiêng đầu nhìn Du Chiêu một chút, giơ ngón tay cái với Chúc Lạp Lạp: "Tư tưởng lớn gặp nhau."
Chúc Lạp Lạp: "..."
Du Chiêu: "..."
Đây là biến tướng tỏ tình hả?
Đôi mắt Du Chiêu tỏa sáng nhìn qua.
Chúc Lạp Lạp nghĩ thầm: Đại lão ơi, kẻ bé nhỏ này chỉ có thể giúp được tới đây thôi. Việc học tập thì lực bất tòng tâm!
Cô lén cười, giấu kín công danh quay đầu đi.
Bên ngoài lớp học, Vạn Đình xém nữa tức nổ phổi!
Vậy mà Bạch Kiều thật sự... Không yêu thích mình chút nào!
Cô ta hận không thể lập tức xông vào 11A13 mắng mỏ Bạch Kiều nhưng đột nhiên cô ta e sợ.
Sở dĩ cô ta dám đến chất vấn Bạch Kiều là vì cô ta nghĩ Bạch Kiều thích mình. Ở trước mặt người thích mình, cô ta luôn có thể ngang ngược một chút.
Nhưng bây giờ biết Bạch Kiều không phải có ý gì với mình, mình đi chất vấn thì người mất mặt cũng chỉ có mình. Cô ta cũng không trông cậy Du Chiêu sẽ đứng ra nói chuyện giúp mình!
Thế là Vạn Đình khí thế hùng hổ bước đến, cũng mình đầy bụi đất ra đi.
Thời điểm rời đi còn thấy được một ít người đi ngang qua xì xào chỉ trỏ
Đoán chừng chính là: "Là nhỏ này phải không? Nhỏ đưa thư tình cho Du Chiêu đó."
"Hình như tên Vạn Đình thì phải, vậy mà còn dám tới đây?"
"Còn chưa hết hy vọng thôi!"
“Xùy, tao biết nó. Hồi trước ở 10A6, cả ngày bày cái vẻ cao quý, ai cũng không xứng trèo cao. Dựa vào việc nhà có người làm thiết kế nên ngày nào cũng thay kiểu tóc, mà sao lại không làm cho đẹp chút..."
"Trong nhà có tiền có cảm giác ưu việt quá nhỉ? Nhưng anh Chiêu của chúng ta cũng không thiếu tiền!"
"Cũng không nhìn xem mỗi ngày có bao nhiêu cô gửi thư tình cho anh chiêu nhà chúng ta sao? Xếp hàng cũng không tớ lượt nó.
"..."
Vạn Đình không nhịn được nữa, quay đầu quát: "Bọn mày nói thêm câu nữa xem, xem tao có xé miệng bọn mày ra không!"
"..."
"..."
Những người kia cũng chỉ dám nói một chút ở sau lưng, không dám đối chất trước mặt. Bị người trong cuộc nói như thế, lập tức tan tác như chim muông
Thời điểm nghỉ giữa khóa, trên hành lang rất ồn ào, cũng không ai chú ý đến bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Trong lớp học, Bạch Kiều cũng không chịu được nữa.
Bị người ta nhìn chằm chằm, cho dù chỉ có vài phút anh cũng thấy rất khó chịu!
Bạch Kiều quay đầu nói: "Cậu đừng có nhìn tôi nữa mà! Cậu... Cậu nhìn sách đi!"
Anh lấy cuốn sách giáo khoa tiết sau cần dùng lật ra đưa cho Du Chiêu, để hắn cũng cố một chút nội dung đã học trước đó.
Du Chiêu rất phối hợp mở sách giáo khoa ra.
Đồng thời hắn lấy từ trong ngăn bàn một cái mắt kính đeo lên.
Khai giảng lâu như vậy, đây là lần đầu Bạch Kiều thấy hắn đeo kính.
Tròng kính che đi đôi mắt luôn mang theo lạnh lùng của hắn khiến hắn lập tức trở nên ngoan ngoãn không ít, khí chất thay đổi hoàn toàn!
... Còn toát ra chút khí chất nhã nhặn bại hoại!
Bạch Kiều trố mắt, nói: "Cậu... cậu bị cận hả?"
Du Chiêu: "Ừm."
"Bao nhiêu độ?"
"2,5 độ."
"..."
Vậy còn ổn, không cận quá nặng.
Bạch Kiều thở phào.
Cậu cận thị thì cậu nói sớm đi chứ!
Sớm biết Du Chiêu bị cận thì dù có bị hắn nhìn chằm chằm anh cũng không khẩn trương!
Nhưng anh lại nghĩ, Du Chiêu nhìn chằm chằm mình thì mình khẩn trương cái gì?
Anh cau mày khó hiểu. Chuông vào học vang lên, tạp niệm trong đầu đã bị anh ngay lập tức xóa sạch.
Trong giờ học anh nghiêng đầu nhìn thoáng qua, Du Chiêu đeo mắt kính không có nằm sắp ngủ, cuối cùng có vài phần dáng vẻ học tập
Bạch Kiều rất vui mừng.
Anh cũng không thể không thừa nhận, người đẹp làm cái gì cũng đẹp.
Du Chiêu đeo một cặp kính gọng đen, nhìn nghiêng càng khiến đôi mắt hắn thêm sâu thẳm, giống như chỉ cần liếc nhìn cũng khiến người ta rơi vào đó.
Bạch Kiều mím môi cười nhẹ, sau đó quay đầu nhìn lên bảng.
Đã rất lâu rồi Du Chiêu chưa đeo kính, tầm nhìn mơ hồ xuyên thấu qua tròng kính trở nên rõ ràng hơn. Hắn nghiêng đầu liếc nhìn Bạch Kiều, còn có thể thấy lông tơ nhỏ xíu trên mặt anh.
Loại cảm giác này rất kỳ diệu, Du Chiêu cũng không kiềm chế được cong môi cười.
Trong sự chờ đợi của mọi người, trường trung học Bắc Hải cuối cùng cũng nghênh đón thi giữa kỳ.
Khi người khác đang cuống cuồng chuẩn bị đồ dùng thi cử, hoặc đã dứt khoát nằm yên chờ "phán quyết", Bạch Kiều lại đang chuẩn bị kỳ thi thay cho người khác.
Con trai nhà anh thật là làm cho anh sốt hết cả ruột!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét