Chủ Đề
Màu sắc
Pride

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui

- Thần Tạp -

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui - Chương 53: Sau Khi Thi Xong, Tới Nhà Tôi Đi!

Edit by Đóa Sen Nhỏ

"Mang theo bút chì 2B đi, cậu làm bài lúc nào cũng dùng bút bi, làm sai rồi không sửa được."

Trong lớp 12A3, khi những người khác đã chạy tới phòng thi thì Bạch Kiều còn đang kiểm tra đồ dùng học tập của Du Chiêu. Thiếu cái gì bổ sung cái đó, cứ sợ mang thiếu đồ.

Trông anh còn khẩn trương hơn cả Du Chiêu!

Du Chiêu để mặc cho anh tùy ý sắp xếp, thản nhiên nói: "Không tô sai là được."

"..."

Bạch Kiều chẳng biết nói gì: "Tớ biết là cậu lợi hại, nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra, lỡ đâu thì sao? Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà!"

Du Chiêu im lặng.

Hắn lẳng lặng nhìn Bạch Kiều kiểm tra, thấy bộ dáng anh vừa nghiêm túc vừa chăm chú, miệng còn lẩm bẩm không ngớt, khiến hắn cảm thấy vừa thú vị vừa đáng yêu.

Thật tội nghiệp cho các thí sinh khác thi phòng lớp này đã đến từ sớm, lại phải đợi hai người bọn họ nhường chỗ. Không những phải chịu sự giày vò của thi cử mà còn bị ép tiếp nhận màn thể hiện 'xuất sắc' của bọn họ.

Chuẩn bị xong dụng cụ, hai người đi ra khỏi phòng học rồi chia tay ở trước cửa lớp.

Bởi vì xếp hạng thành tích, lần thi này hai người không được phân vào cùng một phòng thi. Bạch Kiều đến phòng thi đầu tiên ở lầu ba, vừa bước vào đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

Có thể vào phòng đầu tiên cũng là học sinh thuộc dạng khá giỏi, bọn họ có khả năng tự chủ rất tốt, không lướt diễn đàn. Nhưng đối với cái tên "Bạch Kiều", bọn họ đã nghe danh từ lâu.

Dù sao anh gần như là người làm cho xếp hạng của toàn khối phải lùi xuống một hạng!

Còn những người nằm ngoài 'gần như' vốn dĩ đã xếp sau anh.

Trong phòng thi đầu tiên, không phải 10A1 thì là 10A2, ngồi xung quanh cơ hồ toàn là người quen. Cho nên khoảnh khắc Bạch Kiều bước vào, bọn họ không kiềm chế được xúm lại một chỗ xì xào bàn tán.

"Cậu ấy là Bạch Kiều đúng không? Cũng đẹp trai quá trời!"

"Hiếm lắm đấy! Đó giờ người vừa đẹp trai vừa học giỏi như thế tui mới thấy có một người là hội trưởng thôi."

"Nghe nói hội trưởng là anh họ của Bạch Kiều đó."

"Quả nhiên không phải người một nhà, không vào chung một cửa, đều ưu tú như nhau."

"..."

Những người dám lên tiếng cảm thán, đa phần đều là học bá rộng lượng phóng khoáng. Còn mấy học bá nhìn thấy Bạch Kiều thì không nhịn được ghen tị, trong lòng đầy mưu mô tính toán là loại người tâm cơ rất sâu nhưng lại hèn nhát. Những người có mặt ở đây đều là những người thông minh, bọn họ không dám nói ra những lời chua ngoa làm bại lộ tâm lý ghen tị của mình.

Chỉ là ánh mắt họ nhìn Bạch Kiều ít nhiều gì cũng có chút bất mãn.

Nhưng Bạch Kiều không quan tâm.

Vẻ mặt anh lạnh nhạt tìm đến vị trí của mình, an tĩnh ngồi xuống.

Từ giờ tới lúc thi vẫn còn một khoảng thời gian, người đứng thứ hai Dư Tiền Tiến trong lần thi tháng trước đang ngồi sau lưng Bạch Kiều. Cậu nhẫn nhịn một lúc rồi không chịu được, dùng đầu bút nhẹ nhàng đụng vai Bạch Kiều.

"Chào cậu, tôi là Dư Tiền Tiến, có thể làm quen chút không?"

Làn da Dư Tiền Tiến rất đen, nhìn rất chất phác.

Cậu chủ động chào hỏi, anh cũng không có lý do gì để phớt lờ, cười nói: "Chào, tôi là Bạch Kiều."

Dư Tiền Tiến nói: "Tôi biết, lần thi tháng trước cậu được 739 điểm. Toán với môn tự nhiên cậu được max điểm, cậu làm sao hay thế?"

Bạch Kiều nói: "Tôi cũng không biết. Thật ra lúc thi bản thân tôi cũng không nắm chắc."

Đã cách nhiều năm như vậy mới bước vào phòng thi, thật sự lúc ấy anh cũng không tự tin, bài làm sau khi làm xong, anh phải kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần!

Dư Tiền Tiến không nghi ngờ gì: "Thi cử chính là như vậy, càng muốn làm cho tốt thì càng thấy không nắm chắc."

Chu Dĩnh ngồi sau Dư Tiền Tiến hừ lạnh trong lòng một tiếng.

Người này chắc chắn đang lừa bọn họ!

Có thể thi được 739 điểm thì sao có thể không nắm chắc trong lòng?

Cậu ta chỉ là không muốn chia sẻ phương pháp học tập thôi!

Người vì lợi ích cá nhân, luôn thích lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, thích dùng suy nghĩ của mình gán ghép cho người khác.

Nhưng ý nghĩ của cô ta không ảnh hưởng gì đến người khác.

Dư Tiền Tiến là người rất biết điều tiết bầu không khí, thấy Bạch Kiều xấu hổ, đùa nói: "Thế lần này thế nào? Có lòng tin cầm được hạng nhất không?"

"Lần này à?" Bạch Kiều suy nghĩ, bỗng nhiên nhớ đến cái đêm nói chuyện phiếm với Du Chiêu, khóe môi không tự chủ cong lên: "Lần này hạng nhất đoán chừng sẽ đổi chủ."

Anh nhìn Dư Tiền Tiến cười, Dư Tiền Tiến còn tưởng là anh nói mình, ngại ngùng nói: "Cậu khiêm tốn quá."

Bạch Kiều cười, không giải thích gì thêm.

Tiếng chuông báo giờ thi vừa vặn reo lên, giáo viên gác thi đi vào phòng học, Bạch Kiều quay đầu lại.

Lần thi này chỉ thi bốn môn, thời gian thi hai ngày, ngày đầu tiên thi tiếng anh và môn tự nhiên.

Tiếng anh là thế mạnh của Bạch Kiều, sau khi làm xong còn dư hơn một tiếng đồng hồ.

Đầu tiên anh kiểm tra xem có sơ xuất sai sót ở đâu không, sau đó nhìn đồng hồ treo tường trên bảng đen. Anh cất kĩ phiếu trả lời và đề thi, bỗng nhiên đứng dậy bước lên bục giảng.

Mọi người trong phòng thi còn đang chuyên tâm làm bài, toàn bộ phòng thi yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, động tác đột ngột của Bạch Kiều rất dễ gây sự chú ý của người khác, không ít người nhao nhao ngẩng đầu nhìn về phía anh.

Không phải Bạch Kiều định nộp bài sớm đó chứ?

Tự đại như thế sao?

Thế nhưng nhà trường không phải không cho phép nộp bài sớm sao?

Rất nhanh bọn họ nhận ra, Bạch Kiều không phải nộp bài sớm.

Anh chỉ đi đến bục giảng, nói khẽ với giáo viên hai câu.

Giáo viên nghe xong cổ quái nhìn anh một cái, nói: "Tôi chỉ châm chước cho lần này thôi đấy, đi đi."

"Cảm ơn thầy."

Bạch Kiều viện cớ đi vệ sinh, nhưng lại không đến nhà vệ sinh mà lén lút xuống lầu một. 

Anh thật sự không yên tâm.

Du Chiêu sẽ không đổi ý phút chót, lại ngủ ở phòng thi đó chứ?

Anh lén lút đi về phía phòng thi của Du Chiêu, giả vờ là đi ngang qua, nhân cơ hội liếc mắt nhìn vào trong một cái.

Du Chiêu đang ngồi ở chỗ của mình, cầm bút rất nghiêm túc viết cái gì đó.

Trái tim treo lơ lửng của Bạch Kiều trở về lồng ngực, chuẩn bị về lại phòng thi đầu tiên.

Trong phòng thi thứ mười bốn, Du Chiêu đã làm xong bài, đang buồn bực ngán ngẩm vẽ rùa đen trên đề thi tiếng anh, chợt nghe bên cạnh có người hô một câu: "Mọe ơi, đó không phải Bạch Kiều à?"

"..."

Du Chiêu gần như phản xạ có điều kiện nhìn ra bên ngoài, vừa hay nhìn thấy bóng lưng quen thuộc lướt qua trước cửa.

Lực đạo bàn tay hắn không khống chế được, thế là rùa đen bên dưới ngòi bút của hắn bị rách ra...

Bây giờ là thời gian thi, sao Bạch Kiều lại xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ đến xem hắn?

Thật sự là... Lo lắng hắn như thế?

Bởi vì sự xuất hiện của Bạch Kiều, Du Chiêu lại lên tinh thần, dù chỉ là thoáng nhìn thấy bóng lưng của Bạch Kiều.

Bạch Kiều lần nữa trở về phòng thi của mình, lặng lẽ chờ đợi thời gian kết thúc.

Mà sau khi môn thi kết thúc, anh cấp tốc trở về phòng học 10A13, cầm đề thi của Du Chiêu bắt đầu dò đáp án.

Đề thi bị cướp, Du Chiêu cũng không để ý. Hắn mở nắp bình nước khoáng ra uống một ngụm, lại nhìn chằm chằm Bạch Kiều một hồi, ra vẻ bình tĩnh hỏi: "Lúc thi cậu có tới chỗ tôi à?"

Bạch Kiều quay đầu: "Ừ? Làm sao cậu biết?"

"... Nhìn thấy."

"..." Bạch Kiều nói: "Ấy... Thật ra không phải tôi không tin cậu, tôi là sợ cậu, ừm... Đột nhiên buồn ngủ nên xuống nhìn một chút."

Du Chiêu hơi nhíu mày, thấy anh cúi đầu không dám nhìn thẳng mình, cũng không có ý định hỏi thêm.

Bạch Kiều vội vàng dò đáp án, hắn thì cầm điện thoại lên lướt diễn đàn.

Diễn đàn hôm nay đa phần là phàn nàn về phần nghe tiếng anh, không có tin gì để xem, Du Chiêu tùy tiện nhấn vào một bài viết.

Phần đầu còn rất đứng đắn nói về chủ đề thi cử, khi kéo đến giữa đã đi lạc đề.

[Nói nghe nè hôm nay tôi nhìn thấy Bạch Kiều ở bên ngoài phòng 14]

[Bạch Kiều? Không phải Bạch Kiều ở phòng thi đầu tiên à? Làm sao lại ở bên ngoài phòng thi 14 được? Nhìn nhầm rồi hả?]

[Không nhìn nhầm, lúc đó cậu ấy còn liếc nhìn vào phòng thi của tui, tui nhìn thấy mặt cậu ấy mà]

[Lúc đó còn thi, Bạch Kiều ở phòng thi 14 làm gì? Nộp bài sớm hả?]

[Chắc là không phải, thi xong tui ở lầu ba còn nhìn thấy mà.]

[Hình như Du Chiêu ở phòng thi 14.]

[...]

[Mấy người đừng có cột hai người họ lại với nhau nữa được không? Lỡ đâu Bạch Kiều chỉ đi vệ sinh thì sao?]

[Người thi phòng đầu, lại từ lầu ba xuống lầu một đi vệ sinh?] 

[Giữa hai người họ chắc chắn có mờ ám!]

[Nếu như không phải tui livestream ăn bàn phím!]

"..."

Ngoài diễn đàn, Du Chiêu nhìn thấy mấy lời này thì nhíu mày.

Hắn với Bạch Kiều... Có đúng như vậy không?

Hình như bọn họ còn chưa xác định quan hệ.

Bạch Kiều... Có ý kia với mình sao?

Vì sao lại không tỏ tình chứ?

Bởi vì thành tích rối tinh rối mù của mình làm anh bất an sao?

Nếu chính mình chủ động thì sao?

Thế nhưng từ khi quen biết đến nay, hắn chưa từng làm chuyện gì cho Bạch Kiều, vẫn luôn được anh chăm sóc.

Dù là bữa sáng, hay quét dọn ký túc xá cho đến lúc bị cảm hay chuẩn bị bánh sinh nhật...

Tất cả đều là do Bạch Kiều làm cho hắn.

Hắn có tư cách gì để tỏ tình chứ?

Thành công đương nhiên là tốt, nhưng lỡ đâu không thành công... Ừm, Bạch Kiều nói chuyện gì cũng có thể xảy ra!

Lỡ đâu Bạch Kiều không có ý tứ đó, sau khi mình nói ra mấy lời đó, giữa bọn họ sẽ biến thành cái dạng gì?

Hắn nhíu mày càng lúc càng chặt. Bạch Kiều dò xong đáp án, nhìn qua bị vẻ mặt này của hắn dọa giật nảy mình.

"Cậu nghĩ gì đó?"

Du Chiêu bỗng nhiên nói: "Sau khi thi xong thì đến nhà tôi đi."

"..."

Sau khi dò xong đáp án với Triển Già Phạm, Chúc Lạp Lạp chuẩn bị hỏi mượn bài thi của Bạch Kiều để đoán điểm, trùng hợp nghe được một câu như vậy. Cô cảm thấy như có pháo hoa nổ tung trong đầu mình.

Tình... Tình huống gì đây?

Tiến triển nhanh vậy hả?

Chưa bao lâu đã muốn đăng đường nhập thất?

Sói xám cuối cùng cũng giơ móng vuốt sắt bén với thỏ trắng rồi?

Bạch Kiều cũng có chút ngơ ngác, anh còn cầm trong tay bài thi tiếng anh, nhìn vẻ mặt có hơi căng thẳng của Du Chiêu.

Rất nhanh sau đó, anh chợt hiểu ra.

Sắp tới chính là nghỉ tháng, Du Chiêu phải một mình trở về.

Bạch Kiều cũng chỉ có một mình.

Cố Thi vì muốn thoát khỏi cuộc sống trước đây, nên có nhận giảng mấy buổi tọa đàm ở các trường khác. Hai ngày nghỉ tháng bà bận rộn nhiều việc, căn bản không có thời gian về nhà.

Bạch Kiều cũng không biết ở một mình có gì không tốt, nhưng nếu Du Chiêu không muốn, vậy thì anh đi góp cho đủ số lượng cũng được.

Bạch Kiều hào phóng nói: "Được, tới lúc đó tôi nói với mẹ tôi một tiếng."

"..."

"..."

Cứ... Cứ vậy mà đồng ý luôn?

Người hỏi và người nghe lén vô cùng ngoài ý muốn!

Du Chiêu sững sờ nói: "Cậu đồng ý hả?"

Bạch Kiều nói: "Không được hả?"

Không phải người này mời mình tới nhà chơi à?

Du Chiêu lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng lắc đầu.

Bạch Kiều cười, đưa đề thi tiếng anh đã dò đáp án lại cho hắn: "Tiếng anh của cậu chắc chắn không có vấn đề."

"..."

Chúc Lạp Lạp tựa lưng vào phần tựa ghế, nghe hai người bọn họ khôi phục lại trạng thái trò chuyện bình thường.

Cô bỗng nhiên cảm thấy, thỏ trắng thuần khiết sau khi nghỉ tháng xong sẽ không còn tinh khiết nữa.

Nhưng mà không hiểu sao cô có loại cảm giác mẹ già vui mừng là thế nào?

× Ghi chú:  Có lẽ đây là lần đầu tiên bạn đọc truyện tại Đóa Sen Nhỏ. Bạn có thể tùy biến màu nền và màu chữ theo sở thích ở phần cài đặt trên thanh điều hướng nè. Khi cuộn thì thanh điều hướng sẽ bị ẩn, bạn có thể click vào màn hình để nó hiện lên. Có thể sử dụng phím mũi tên để chuyển chương. Nếu có lỗi xảy ra trong quá trình sử dụng hãy báo cáo lại với mình nha.

Đã lưu pass

Danh Sách Chương
Cài Đặt

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Truyện Kiều - Nguyễn Du

Reset

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui

Wattpad: @DoaSenNho - https://www.doasennho.id.vn/

Tải xuống
Đóng

Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bình Luận Gần Đây

Lịch Sử

Tên Truyện Ch
Bạn chưa đọc truyện nào cả

Tổng lượt xem

Đã Lưu