Edit by Đóa Sen Nhỏ
Mấy bài thi kế tiếp diễn ra rất thuận lợi, Bạch Kiều cũng không có xin phép ra khỏi phòng thi lần nào nữa.
Sau khi thi xong môn toán, đại đa số người trong phòng thi thứ nhất đều lộ ra vẻ mặt sầu não.
Đề thi môn toán lần này thật sự quá khó!
Phiếu bài làm đã nộp lên bục giảng, thi xong còn có người chưa kịp rời đi.
Dư Tiền Tiến vẻ mặt đau khổ lật qua lật lại đề thi toán, thấy người phía trước sắp rời đi, cậu đột nhiên ngăn cản, nói: "Bạch Kiều, câu cuối cậu chọn câu gì?"
Bạch Kiều nhìn đề thi: "Câu cuối hả? Tôi chọn A."
Vẻ mặt Dư Tiền Tiến lập tức trở nên xanh xao: "Ôi thôi chết, tôi chọn D."
Đúng lúc này, Chu Dĩnh đi ngang qua cậu ta, nghe vậy buông giọng mỉa mai: "Cậu ta cũng đâu phải đáp án tiêu chuẩn đâu. Sao cậu chắc chắn là cậu sai? Tôi cũng chọn D."
Dư Tiền Tiến: "Ừ thì..."
Thật ra cậu phân vân giữa A và D, đương nhiên cậu cũng hi vọng mình chọn đúng.
Nhưng lần trước Bạch Kiều thi điểm cao như thế, lại luôn luôn tỏa ra dáng vẻ ung dung, Dư Tiền Tiến không thể không hoài nghi với sự lựa chọn của mình.
Bạch Kiều thấy cậu do dự, cũng không giải thích gì thêm, chỉ cười nhẹ với cậu rồi bước ra khỏi phòng thi.
Trở về phòng học của mình, Du Chiêu đã ngồi ở chỗ của bọn họ, bài thi của hắn đã được đặt trên bàn của Bạch Kiều.
Bởi vì mấy lần trước đều phải dò đáp án cho nên hắn rất tự giác.
Bạch Kiều trở về chỗ ngồi, cầm lấy đề thi lên: "Câu cuối cậu chọn đáp án gì?"
Du Chiêu suy nghĩ một lát: "A."
Bạch Kiều cười nói: "Tôi cũng chọn A."
Du Chiêu nghiêng đầu nhìn anh.
Bạch Kiều nhìn lại hắn: "Có người chọn D."
"..."
Câu D trong bài đó là đáp án nhiễu, hẳn là sẽ có rất nhiều người chọn D. Thật ra chuyện này cũng chẳng phải chuyện gì đáng để nhắc tới.
Nhưng Bạch Kiều đã nhắc.
Hơn nữa thời điểm nghe Du Chiêu cũng chọn A, vẻ mặt của anh thoạt nhìn có hơi đắc ý.
Mặc dù anh không so đo đối với nghi ngờ của Chu Dĩnh, nhưng không có nghĩa anh không để ý.
Rõ ràng mình mới đúng, nhưng không thể tranh luận với người ta.
Lúc Bạch Kiều xuống cầu thang thật ra có chút buồn bực, tới lúc sau khi biết đáp án của Du Chiêu, anh giống như được người khác công nhận, trong lòng lập tức thư giãn.
Anh hài lòng vui sướng ngồi dò đáp án. Mặc dù với kết quả trước đó khi dò tiếng anh và môn tự nhiên, việc dò đáp án này cũng không mấy cần thiết.
Nhưng anh vẫn dò rất cẩn thận.
Du Chiêu chờ anh dò đáp án xong, nghiêng đầu hỏi: "Về ký túc xá hả?"
Bạch Kiều hơi sững sờ.
Đúng rồi, anh đã đồng ý với Du Chiêu, đợi thi xong tới kỳ nghỉ tháng sẽ đến nhà hắn chơi.
Thời điểm ý thức được chuyện này, tim Bạch Kiều đập nhanh hơn một chút.
Rõ ràng lúc đồng ý anh rất dứt khoát, nhưng bây giờ nghĩ đến việc phải đến nhà Du Chiêu, không hiểu sao trong lòng anh có chút khẩn trương!
Có thể là do lần đầu tiên sau khi xuyên không anh đến thăm nhà bạn học!
Bạch Kiều khựng lại một chút rồi nói: "Về đó đi, tôi muốn lấy một bộ quần áo."
Du Chiêu gật đầu.
Bạch Kiều trả lại đề thi cho hắn, hơi lắp bắp nói: "Nhà cậu... Không có người khác chứ?"
Du Chiêu nói: "Tôi ở một mình."
Bảo mẫu không biết hắn sẽ về, hẵn là không có ở nhà.
"... À."
"..."
Im lặng một chút, Bạch Kiều lại hỏi: "Thế hai ngày nghỉ tháng chúng ta làm gì? Nhà cậu có máy chơi game không?"
Du Chiêu: "Có."
"Mang theo bài tập nha? Làm bài cùng nhau?"
"... Ừm."
"Vậy... Có phòng cho khách không? Bọn mình tách ra ngủ hay ngủ cùng?"
"..."
Du Chiêu lập tức giật mình.
Phòng cho khách chắc chắn còn nhiều.
Nhưng hắn đột nhiên không muốn nói vấn đề phòng cho khách, hỏi ngược lại: "Cậu muốn ngủ chung hả?"
Bạch Kiều: "..."
Vấn đề này hình như có chút nguy hiểm!
Anh châm chước nói: "Tôi chỉ sợ làm phiền cậu."
Du Chiêu vẫn luôn một mình, cho dù có phòng cho khách cũng không dùng đến. Nếu phòng cho khách chưa được chuẩn bị sẵn, anh đến lại phải dọn dẹp lại, vậy thật quá phiền phức.
Để Du Chiêu tự động làm mấy chuyện như dọn dẹp phòng ốc, anh thật sự không có cách nào tưởng tượng.
Hắn ngay cả ký túc xá còn chưa dọn dẹp lần nào!
Du Chiêu trấn an: "Tôi sẽ sắp xếp."
"..."
Hắn đã nói như vậy, Bạch Kiều cũng không còn gì để nói.
Quả thật Du Chiêu đã sắp xếp rất chu đáo.
Sau khi rời trường, bọn họ trực tiếp lên xe.
Du Chiêu đã gọi điện từ sáng sớm, để tài xế riêng của hắn lái xe chuyên dụng đến.
Xe sang giá trị ngàn vạn nằm ngay cửa trường học, gây nên không ít xôn xao.
Trong ánh mắt theo dõi của mọi người, anh và Du Chiêu bước lên xe. Chiếc xe khởi động dưới những ánh mắt gần như ngưng tụ thành vật chất, sau đó nghênh ngang rời đi.
Bên trong xe, Bạch Kiều rất vất vả trầm tĩnh lại: "Về sau đừng để xe đến trường học, ảnh hưởng không tốt. Không xa, chúng ta gọi xe là được rồi."
Giọng nói của anh rất thấp, lại còn ghé sát bên Du Chiêu để nói.
Người tài xế phía trước thấy khoảng cách giữa hai người gần như sát vào nhau, không khỏi ngạc nhiên, liên tục liếc nhìn qua gương chiếu hậu hết lần này đến lần khác.
Cậu chủ nhỏ của bọn họ từ khi nào có một người bạn thân thiết đến mức như thế?
Trông còn rất khiêm tốn.
Nếu đổi lại là cậu nhóc họ Trịnh kia, chỉ cần không tự mình lái xe đến trường đã là khiêm tốn lắm rồi.
Du Chiêu không chú ý tới ánh mắt của tài xế, nói với Bạch Kiều: "Đường xa lắm."
Bạch Kiều: "Xa bao nhiêu?"
Chẳng lẽ ở ngoại ô?
Du Chiêu nói: "Một tiếng đi xe."
"..."
Thật ra quãng đường này ở thành phố Hải Bắc cũng không tính là xa lắm, bởi vì kẹt xe nên có đôi khi kéo dài cả tiếng.
Thấy anh nghi ngờ, tài xế liền lên tiếng giải thích: "Khu chung cư cậu chủ sống không cho xe taxi vào đâu ạ."
Bạch Kiều nói: "Xe không vào được thì xuống xe đi vào không được sao?"
Tài xế: "..."
Làm tài xế cho người khác bao năm nay, anh ta chưa từng nghĩ đến chuyện có thể xuống xe đi bộ vào.
Có xe đưa đón thì tại sao lại muốn đi bộ?
Tài xế không thể nào hiểu nổi.
Du Chiêu lại rất chân thành nói: "Lần sau sẽ gọi xe."
Bạch Kiều hài lòng cười.
Tài xế vẻ mặt như bị sét đánh.
Cậu chủ phản nghịch không thích phản ứng người của mình đâu rồi?
Nhân sinh quan của tài xế phảng phất như sắp sụp đổ.
Lúc xe dừng lại chờ đèn xanh ở giao lộ, Bạch Kiều nhận được một tin nhắn.
Bạch Lộ Nguyên gửi đến.
Lộ: Con nghỉ tháng chưa? Nếu mai con rảnh thì ăn cơm với ba ba một bữa nhé?"
Bạch Kiều: "..."
Chữ "ba ba" hiện lên trên màn hình khiến cho anh khó chịu đến mức rùng mình một cái.
Lúc Bạch Lộ Nguyên gõ tin nhắn này không thấy khó chịu sao?
Kỳ lạ hơn là, đời trước sau khi ông ta và Cố Thi ly hôn, ông ta chưa từng chủ động nhắn tin cho anh!
Nghĩ một chút, anh nhắn lại: Không rảnh.
Bạch Lộ Nguyên trả lời rất nhanh: Không phải nghỉ tháng hay sao? Sao lại không rảnh?
Bạch Kiều càng ngạc nhiên hơn.
Bạch Lộ Nguyên lại muốn vội vã gặp anh như thế sao?
Là do lần thi này Bạch Thịnh thi không tốt?
Nhưng không phải thành tích còn chưa được công bố à?
Anh lười nhắn lại, khóa màn hình điện thoại.
Chẳng bao lâu sau, cuộc gọi được gọi tới.
"..."
Tiếng chuông ồn ào vừa vang lên đã bị Bạch Kiều cúp ngay lập tức.
Du Chiêu khó hiểu nhìn sang.
Bạch Kiều giải thích đơn giản: "Cha tôi."
Du Chiêu hiểu rõ.
Theo thời gian mà tính, chuyện của Liêu Dự Linh chắc là đã bị bại lộ rồi.
Hắn can thiệp vào việc tư của cha anh, nhưng không có ý định can thiệp vào thái độ của Bạch Kiều đối với cha mình, cho nên không hỏi thêm gì.
Sau hơn một giờ đi xe, cuối cùng chiếc xe cũng chạy vào khu biệt thự Thạch Thượng Cảnh Uyển.
Tài xế lái xe đến trước cửa biệt thự, hỏi: "Cậu chủ, cậu muốn cho xe vào gara hay để tôi lái xe đi luôn?"
Du Chiêu đẩy cửa ra, bước xuống xe: "Cho vào gara đi."
Tài xế lập tức đáp lại.
Bạch Kiều xuống xe theo, đi theo Du Chiêu vào biệt thự.
Bức tường bên ngoài căn biệt thự mang màu xám, xung quanh là cây xanh bao phủ, những hàng cây cao hơn cả biệt thự. Bước vào bên trong, trần nhà có thiết kế xoắn ốc, đồ trang trí vừa cổ kính vừa hiện đại. Cầu thang xoắn dẫn lên tầng trên, bên tường cầu thang treo vài bức tranh sơn dầu quý giá.
Khó trách Du Chiêu sẽ sợ ma!
Biệt thự này chẳng khác nào nơi xảy ra án mạng trong tiểu thuyết linh dị!
Một người ở một mình trong căn biệt thự to thế này, vừa trống trải vừa yên tĩnh. Một chút xíu âm thanh đều sẽ bị phóng đại vô hạn.
Nếu nửa đêm tắt đèn, ngay cả xuống lầu cũng không dám.
Bạch Kiều hơi đồng tình nhìn Du Chiêu: "Cậu của cậu... Không thuê bảo mẫu cho cậu sao?"
Du Chiêu dừng một lát: "Bảo mẫu hôm nay không có ở đây."
"À."
Bạch Kiều thở phào.
Có người chăm sóc là tốt rồi.
Hai người đứng ở đại sảnh trống trải, không hiểu sao không khí có hơi xấu hổ.
Bạch Kiều quay đầu nhìn trước cửa: "Tài xế đâu?"
Du Chiêu nói: "Đi về rồi."
"Không phải cậu kêu anh ấy cho xe vào gara rồi à?"
Không có xe thì về thế nào? Hay là gọi xe?
Du Chiêu nhìn anh một cái, nói: "Còn có xe khác."
Bạch Kiều: "..."
Xa xỉ, rất xa xỉ!
Đây cũng là lần đầu Du Chiêu dẫn người về nhà. Hoàn toàn không biết sau khi dắt người về thì phải làm gì nữa. Hắn thấy Bạch Kiều còn đang cầm túi đồ, đưa tay muốn lấy.
Bạch Kiều thật sự không biết phải để túi ở đâu nên để hắn cầm lấy.
Du Chiêu sững lại một lát, sau đó đem túi bỏ vào một cái tủ chứa đồ trong phòng khách.
"..."
Bên trong túi là quần áo và sách bài tập, bỏ vào bên trong tủ chứa đồ... Lúc anh tắm rửa hay làm bài tập thì phải xuống lấy?
Hiển nhiên Du Chiêu cũng nghĩ đến vấn đề này, lại đem túi lấy ra ngoài, dự định đợi chút nữa cầm lên lầu.
Bạch Kiều nhịn cười, giả bộ như không thấy hành vi ngốc nghếch của hắn, nói sang chuyện khác: "Vậy tối nay bọn mình ăn gì? Đặt đồ ăn ngoài à?"
Khi bọn họ rời khỏi trường cũng đã gần sáu giờ, trên đường lại kẹt xe, đến giờ đã gần tám giờ rồi mà cả hai vẫn chưa ăn tối.
Anh không cho rằng trong căn biệt thự hoàn toàn không có hơi người sẽ có nguyên liệu nấu ăn được chuẩn bị sẵn.
Nhưng mà anh vừa lấy điện thoại ra, Du Chiêu liền nói: "Tự mình làm."
"..."
Du Chiêu đơn giản chỉ là muốn làm gì đó cho Bạch Kiều.
Bạch Kiều lập tức tắt điện thoại, nói: "Được rồi, cậu muốn ăn gì?"
Du Chiêu nghĩ nghĩ: "Tôi sẽ nấu mì."
Bạch Kiều ngẩn người: "... Cậu làm hả?"
Du Chiêu: "Ừm."
"..."
Bạch Kiều nhìn thấy được sự kích động bên trong ánh mắt của hắn, không muốn đả kích tính tích cực của hắn, "Vậy tôi tới phòng khách ngồi một lát."
"Ừ."
Nói là ngồi một lát, thật ra căn bản không ngồi yên được.
Bạch Kiều lo lắng người nào đó sẽ làm nổ phòng bếp.
Anh ngồi trên ghế salon trong phòng khách, nhìn phương hướng phòng bếp từ phía xa, một khắc cũng không dám buông lỏng.
Cũng may trù nghệ của Du Chiêu chưa đến mức hủy thiên diệt địa.
Mười hai phút sau, hai bát mì cũng được ra lò suôn sẻ.
Bên trên bàn ăn, hai bát mì phân biệt không ra hình dạng đặt ở hai bên.
Nhìn thôi đã chẳng muốn ăn rồi!
Nhưng tốt xấu thế nào cũng là Du Chiêu nấu, Bạch Kiều nếm thử một miếng.
Du Chiêu vẻ mặt không chút thay đổi nhưng ánh mắt có chút mong chờ nhìn anh.
Một đũa mì cho vào miệng, sắc mặt Bạch Kiều hơi cứng lại.
Ừm... Có hơi nhạt, nhưng vẫn có thể ăn được.
Nhưng mà làm sao người này có thể làm được chuyện bên ngoài nấu nhừ hết rồi nhưng bên trong vẫn còn chưa chín?!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét