Chủ Đề
Màu sắc
Pride

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui

- Thần Tạp -

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui - Chương 55: Mình Thật Vô Dụng, Không Biết Làm Gì Cả!

Edit by Đóa Sen Nhỏ

Bạch Kiều có chút không biết làm sao mở miệng, rất vất vả nuốt đồ ăn xuống, ngẩng đầu đối đầu với ánh mắt Du Chiêu: "Cậu... Có muốn tự mình ăn thử không?"

Anh thật sự không biết phải bình luận về bát mì này thế nào.

Ăn là không thể ăn rồi!

Sẽ bị tiêu chảy mất!

Thật ra khi nhìn thấy ánh mắt của anh, Du Chiêu đã biết kết quả thế nào, hắn bưng hai bát lên: "Tôi làm lại."

"Hả? Không cần, hay là..."

【 Nhiệm vụ hệ thống: dạy trúc mã làm một bát mì nước.】

Bạch Kiều: "..."

Nhiệm vụ này đến mẹ nó thật đúng lúc mà!

Thế là câu "để tôi làm" vừa tới đến bên miệng Bạch Kiều đã đổi thành: "Bọn mình cùng nhau nấu nha?"

Du Chiêu kiên trì nói: "Để tôi làm."

Bạch Kiều: "..."

Như vậy sao được?

Để hắn tự do phát huy, nhiệm vụ của mình làm sao bây giờ?

Bạch Kiều không hiểu hắn đang cố chấp cái gì, lại nói: "Tôi đứng một bên nhìn xem, tôi không động tay, được chứ?"

Du Chiêu: "..."

Thật ra lúc nấu ăn hắn rất chật vật, hắn cũng không muốn để Bạch Kiều nhìn thấy.

Nhưng hắn tưởng tượng Bạch Kiều ở một mình trong phòng khách cũng rất nhàm chán, liền nhẹ gật đầu.

Bạch Kiều cười một cái, bước vào phòng bếp.

Du Chiêu không hổ là người mắc chứng sạch sẽ. Hai bát mì hắn nấu tuy nát bét nhưng cố gắng để trên mặt bàn đá cẩm tạch sạch bong, ngay cả một giọt nước lại không có.

Đương nhiên cũng có thể là do hắn nấu xong rồi lau sạch!

Động tác Du Chiêu rất nhanh, hắn mở cửa tủ lạnh, lấy túi mì sợi ra đặt lên bàn đá cẩm thạch, sau đó nhanh nhẹn bật bếp nấu nước.

Bạch Kiều thì vẫn chú ý đến bên trong tủ lạnh vừa mới mở.

Anh nghĩ trong lòng: "Khó trách nhiệm vụ là nấu mì nước."

Bởi vì trong tủ lạnh ngoại trừ mì sợi cơ bản chẳng có nguyên liệu nấu ăn nào khác!

Bên trong tủ lạnh chất đầy toàn nước suối và nước tăng lực được xếp ngay ngắn.

Không phải nói với bảo mẫu rồi à?

Bảo mẫu biết rõ trường học nghỉ hai ngày mỗi tháng, đã không tới biệt thự thì thôi, ngay cả việc chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cũng không luôn?

Nhị Bát nói: 【 Thế nên để cậu dạy cậu ấy cách nấu mì để cậu ấy không chết đói.】

Bạch Kiều nói: "Cậu có phải ngốc không?"

【...】

Bạch Kiều nói: "Không có gì ăn thì cậu ấy đặt thức ăn ngoài, làm sao chết đói được?"

【Thức ăn ngoài không sạch sẽ.】

"Cậu ấy cũng có thể ra ngoài ăn."

Nhị Bát: 【Bảo mẫu cũng nghĩ vậy.】

Bạch Kiều: "..."

Cho nên cứ thế bỏ mặc cậu ấy tự sinh tự diệt?

Bảo mẫu rác rưởi gì vậy!

Bạch Kiều càng nghĩ càng khó chịu.

Anh trầm mặc một chút, nước trong nồi cũng sôi lên.

Du Chiêu cầm muối trên kệ, chuẩn bị bỏ vào nồi nước.

Bạch Kiều: "..."

Có cái gì đó sai sai thì phải?

Anh đột nhiên kéo tay Du Chiêu.

Có anh nhìn bên cạnh, Du Chiêu vốn có chút khẩn trương. Khi tay đột nhiên bị nắm lấy, hắn cứng đơ cả người.

Hắn chậm chạp nhìn sang, Bạch Kiều nói: "Tôi nghĩ bỏ muối vào bát thì tốt hơn."

"..."

"Luộc mì với nước lọc, bỏ tất cả gia vị vào trong bát, sau đó đổ mì đã nấu xong vào."

Cơ thể Du Chiêu thả lỏng, đưa hủ muối cho anh.

Bạch Kiều nhận lấy, bắt đầu cho vào bát.

Du Chiêu vẫn phụ trách nấu mì.

Sau khi nước sôi, hắn bỏ mì vào, nhưng ánh mắt hắn không nhìn vào trong nồi.

Hắn nhìn Bạch Kiều chăm chú.

Bạch Kiều đổ một lượng nước tương vừa phải vào bát, ngước mắt lên nhìn một cái, lại nói: "Dùng đũa khuấy một chút, nếu không mì sẽ vón lại."

"..."

Du Chiêu nghe lời cầm đũa khuấy.

"Không phải như vậy, nhẹ tay thôi, không thì mì nát hết."

Anh vô thức đưa tay nắm lấy tay cầm đũa của Du Chiêu, tay nắm tay dạy hắn.

Trong lòng Du Chiêu chấn động, lại càng không thể tập trung.

Bạch Kiều đang khuấy mì thì bị vướng, phát giác được tay Du Chiêu đã dừng lại, anh giật mình buông ra: "Xin lỗi."

Du Chiêu có hơi tiếc nuối, tiếp tục bắt chước theo bộ dáng khuấy mì của anh, hỏi: "Sao lại xin lỗi?"

Bạch Kiều ấp úng nói: "Không phải cậu... Không thích người khác chạm vào sao?"

Mà lúc nãy anh cũng vừa đáp ứng "đứng một bên nhìn xem, không động tay"

Du Chiêu sửng sốt một chút, sau đó nói: "Cậu, thì không sao."

... Hả?

Nhị Bát "ôi chao" một tiếng: 【 Đãi ngộ đặc biệt nha!】

Bạch Kiều: "..."

Anh nửa ngày cũng không có phản ứng. Du Chiêu lại nói: "Về sau cậu làm gì cũng không cần phải xin lỗi tôi."

Hắn nhìn Bạch Kiều nói, vẻ mặt chân thành, tha thiết lại thành khẩn.

Bạch Kiều cảm thấy trái tim mình như bị cái gì đó va vào một phát, sau đó đập thình thịch không ngừng.

Mặt anh bỗng nóng bừng lên, vội cúi đầu tránh đi ánh mắt của Du Chiêu: "Chắc... Chắc mì chín rồi, vớt lên đi."

"..."

Du Chiêu nhìn thấy lỗ tai đỏ hồng của anh. Hắn mím môi, khóe môi khẽ cong lên.

Bạch Kiều hoảng hốt, chính bản thân anh cũng không biết mình hoảng hốt vì cái gì.

Chỉ có thể tranh thủ thời gian di chuyển sự chú ý.

Anh dùng muôi múc nước dùng cho vào bát, trộn đều nước dùng với gia vị, mới bỏ mì đã nấu xong vào.

Làm xong hai bát mì, nhiệt độ trên mặt Bạch Kiều đã hạ không ít: "Xong rồi."

Anh bưng một bát đưa cho Du Chiêu.

【 Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ "Dạy trúc mã nấu mì", điểm tích lũy ban thưởng 1.】

"..."

Nhìn thấy bóng lưng Du Chiêu ra khỏi phòng bếp sau khi nhận bát mì, Bạch Kiều hoảng hốt nói: "Thái độ của cậu ấy với tôi hình như có hơi kỳ lạ."

Nhị Bát: 【 Kỳ lạ thế nào?】

Bạch Kiều nói: "Luôn cảm thấy... Không giống như đối với người khác."

【 Tất nhiên không giống!】

Bạch Kiều khẽ giật mình: "Hả? Vì sao?"

Nhị Bát nói: 【 Cậu cũng không nhìn thử xem có ai đối xử tốt với cậu ấy vậy chưa? Cậu ấy tốt với cậu không phải điều nên làm sao?】

Bạch Kiều mờ mịt: "Ra là thế à?"

【 Có qua có lại, nhất định là vậy!】

"..."

Bạch Kiều im lặng một lúc rồi cảm khái nói: "Cậu ấy đúng là một đứa bé ngoan."

Đáng tiếc cuối cùng bị nữ chính gây họa!

Nhị Bát:【 ...】

Bạch Kiều bị hệ thống Nhị Bát thuyết phục, bưng bát mì ra ngoài.

Trên bàn ăn, hai bát mì nhìn có hơi lẻ loi trơ trọi, mùi vị mặc dù không tệ nhưng cứ có cảm giác thiếu thiếu.

"Sáng ngày mai bọn mình đi mua đồ ăn đi."

Ăn được một nửa, Bạch Kiều đột nhiên mở miệng.

Du Chiêu ngẩng đầu: "... Mua đồ ăn?"

"Đúng rồi." Bạch Kiều nói: "Không phải lần trước tôi hứa với cậu rồi à? Ngày mai tôi sẽ nấu cơm cho cậu ăn. Với lại trường học cho nghỉ hai ngày, bọn mình cũng phải chuẩn bị đồ ăn chứ!

Lần trước định gọi Du Chiêu đến nhà ăn cơm nhưng không thành, bây giờ vừa hay bổ sung khi đang ở nhà Du Chiêu.

Du Chiêu sửng sốt một lát, trong lòng ấm áp, nói: "Tôi có thể cho người đi mua."

"Cậu biết cần phải mua gì à?"

"..." Hắn không biết.

"Cho nên tự mình đi mua vẫn tốt hơn, có đôi khi không biết mua gì, vào siêu thị dạo vài vòng nhìn thấy là biết."

Du Chiêu nói: "Cậu thường đi mua đồ ăn hả?"

Bạch Kiều lắc đầu: "À không, bình thường ở nhà là mẹ tôi nấu cơm, tôi chỉ ăn không ngồi rồi thôi."

"Cậu học mấy cái này từ khi nào?"

Bạch Kiều khựng lại.

Anh biết những cái này là do sống một mình đời trước luyện ra, là chuyện sau khi Cố Thi qua đời.

Bạch Kiều cười cười: "Nghe mẹ tớ nhắc tới ấy mà, mưa dầm cũng thấm đất thôi."

Sau đó anh cúi đầu tiếp tục ăn.

Du Chiêu nhạy cảm, ngay lập tức phát giác được cảm xúc biến hóa của anh. Hắn không biết vì sao Bạch Kiều đột nhiên đau buồn, trong nhận thức của anh, chỉ có một người mới có thể làm Bạch Kiều trở nên như thế.

Hắn bỗng cảm thấy chỉ khiến Bạch Lộ Nguyên phát hiện ra mình bị đột nón xanh là quá hời cho ông ta rồi.

Sau khi cơm nước xong xuôi, hai người cầm túi lên lầu.

Thời điểm đi lên cầu thang, Bạch Kiều ngẩng đầu nhìn một lúc. Hai bức tranh treo trên tường cầu thang kia, nhìn lâu quả nhiên khiếp người.

"Cậu của cậu thích mấy bức tranh này sao?"

Du Chiêu đang cầm túi của Bạch Kiều đi ở phía trước, cũng ngẩng đầu lên nhìn, "Chắc vậy."

"..."

Chắc vậy là sao? Thích hay không thích?

Bạch Kiều nói: "Thật ra trước đây mẹ tôi cũng thích thể loại tranh này. Chỉ là lúc nhỏ tôi bị bức tranh bà treo trong phòng ngủ dọa, rồi bà không mua tranh nữa."

Du Chiêu bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía anh.

Bạch Kiều: "?"

"Thế nào?"

Du Chiêu nói: "Để tôi kêu người lấy tranh xuống."

Hắn vừa nói xong đã lấy điện thoại ra gọi điện, Bạch Kiều giật mình, bước lên phía trước giữ hắn lại: "Không cần, đó là chuyện hồi bé rồi."

Anh có trực giác Du Chiêu vì anh bị "dọa" nên mới cho người lấy xuống.

Mặc dù loại trực giác này có hơi tự luyến.

Nhưng sự thật đúng là như vậy.

Du Chiêu không muốn anh có chút không thoải mái hay khó chịu nào khi ở trong căn nhà này.

Hắn nghi ngờ nhìn Bạch Kiều.

Bạch Kiều bất đắc dĩ nói: "Thật sự không sao, bây giờ tôi không sợ nữa."

"..."

Cuối cùng kế hoạch lấy tranh xuống bị hủy bỏ.

Sau khi lên lầu hai, hai người bước vào phòng ngủ chính.

Phòng ngủ của Du Chiêu rất đơn giản, một cái giường lớn, một tủ quần áo, một bộ ghế sofa và gần cửa sổ đặt một bộ máy tính để bàn.

Đối diện giường ngủ là một cái tivi âm tường.

Cả trần nhà phẳng lì, không có đèm chùm. Ánh sáng chủ yếu lấy từ đèn âm tường. Tuy ánh sáng không so được với đèn chùm nhưng vẫn đủ chiếu sáng cả phòng.

Du Chiêu để túi của Bạch Kiều lên bàn máy tính cạnh cửa sổ, "phòng tắm ở bên kia, cậu đi tắm trước đi."

Hắn chỉ vị trí phòng tắm trong phòng.

Bạch Kiều ngơ ngác hỏi: "Tôi... Ngủ ở đây à?"

Kể từ sau khi Du Chiêu nói trong bếp rằng "mình có thể đụng chạm hắn mà không cần xin lỗi", lại còn phải ngủ chung giường với Du Chiêu, Bạch Kiều đều cảm thấy hơi khẩn trương.

Du Chiêu nói: "Phòng khách còn chưa sắp xếp xong."

Đây là lỗi của bảo mẫu, quá không tận trách!

Bạch Kiều bất đắc dĩ, lấy quần áo cần tay từ trong túi ra, nhận mệnh đi tắm rửa.

Đột nhiên Du Chiêu nói: "Cậu..."

"Hả?" Bạch Kiều ôm quần áo dừng lại trước của phòng tắm.

"Cậu thích màu gì?"

"...?"

Vẻ mặt Bạch Kiều khó hiểu.

Thích màu gì?

Chắc chắn không phải màu vàng.

Bạch Kiều cũng không hiểu mạch não Du Chiêu đang suy nghĩ gì, thuận miệng nói: "Màu trắng"

Bởi vì anh họ Bạch.

Rất nhanh sau đó anh cũng hiểu mục đích tại sao Du Chiêu lại hỏi mình vấn đề đó.

Khi Bạch Kiều tắm xong bước ra từ phòng tắm, bộ ga chăn màu xám vốn được trải ngay ngắn trên giường đã bị tháo ra và ném xuống sàn, mà trên giường, ga giường đã đổi thành màu trắng ngà.

Người đứng bên giường đang cầm vỏ chăn cùng một màu với ga giường, nhét ruột chăn vào bên trong.

Bạch Kiều: "..."

Người này... Hỏi mình thích màu gì chỉ vì đổi màu ga giường mình thích?

Nhưng tay chân Du Chiêu vụng về, ga giường trải không phẳng không nói, vỏ chăn thay cũng lộn xộn.

Nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, lòng Bạch Kiều mềm đến rối tinh rối mù, đi tới nói: "Để tôi."

Anh lấy vỏ chăn trong tay Du Chiêu, để Du Chiêu đứng sang một bên.

Nhìn thấy dáng vẻ trải giường chiếu thuần thục của anh, Du đại thiếu gia cảm thấy rất bất lực.

Du Chiêu: Mình thật vô dụng, không biết làm gì cả!

Muốn vì người mình thích làm chút chuyện cũng không được!

Không ngờ sau khi thay vỏ chăn xong, Bạch Kiều đột nhiên nói với hắn: "Cảm ơn cậu."

Du Chiêu: "?"

Bạch Kiều quay đầu lại cười nhẹ: "Ngay cả mẹ tôi cũng chưa từng chiều tôi như vậy."

"..."

[…]

Tác giả có lời muốn nói: Lần đầu tiên mang cô vợ nhỏ về nhà, đương nhiên muốn cho cậu ấy cái tốt nhất!

× Ghi chú:  Có lẽ đây là lần đầu tiên bạn đọc truyện tại Đóa Sen Nhỏ. Bạn có thể tùy biến màu nền và màu chữ theo sở thích ở phần cài đặt trên thanh điều hướng nè. Khi cuộn thì thanh điều hướng sẽ bị ẩn, bạn có thể click vào màn hình để nó hiện lên. Có thể sử dụng phím mũi tên để chuyển chương. Nếu có lỗi xảy ra trong quá trình sử dụng hãy báo cáo lại với mình nha.

Đã lưu pass

Danh Sách Chương
Cài Đặt

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Truyện Kiều - Nguyễn Du

Reset

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui

Wattpad: @DoaSenNho - https://www.doasennho.id.vn/

Tải xuống
Đóng

Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bình Luận Gần Đây

Lịch Sử

Tên Truyện Ch
Bạn chưa đọc truyện nào cả

Tổng lượt xem

Đã Lưu