Edit by Đóa Sen Nhỏ
Cố Thi thực thi nguyên tắc thực dụng, vỏ chăn màu sắc, kiểu dáng gì đó không quan trọng!
Bạch Kiều ở nội trú quanh năm, chỉ cần chỗ ngủ trong ký túc xá trong trường thoải mái là được, nên anh cũng không có yêu cầu gì quá cao đối với ga giường chăn đệm.
Chỉ là anh không ngờ tới, Du Chiêu sẽ vì anh mà đổi ga giường, thứ vốn chẳng có vấn đề gì, còn cố tình hỏi anh thích màu gì.
Bạch Kiều là lần đầu đến thăm nhà bạn học, nên anh có hơi khẩn trương.
Nhưng Du Chiêu không phải cũng là lần đầu mời bạn đến chơi nhà sao? Hắn còn khẩn trương hơn so với anh!
Thời điểm bạn đang khẩn trương, phát hiện có người còn khẩn trương hơn mình, bạn sẽ không hiểu sao mình có thể bình tĩnh trở lại.
Bạch Kiều thấy Du Chiêu như bé ngoan đứng sau lưng cách mình nửa bước, trêu chọc nói: "Thế lỡ màu tôi chọn nhà cậu không có thì sao?"
Du Chiêu mặt không đổi sắc nói: "Thì ngày mai đổi."
"Phụt."
Bạch Kiều nhịn không được phì cười, xoay người tiếp tục thay vỏ chăn: "Chỉ ở lại 2 ngày thôi, phiền phức vậy làm gì."
"..."
"Cậu đừng đứng đây nữa, nhanh đi tắm rửa đi. Ở đây có tôi là được rồi."
Du Chiêu cảm thấy mình giống như bị chê.
Hắn nhìn Bạch Kiều từ phía sau lưng.
Thời tiết trở lạnh, nhưng trong biệt thự mở hệ thống sưởi, cho nên cũng không cảm thấy lạnh.
Bạch Kiều mặc một chiếc áo len cao cổ. Vì phải thay chăn, anh xắn tay áo lông mềm lên một đoạn, lộ ra cẳng tay trắng nõn.
Bạch Kiều rất gầy, điều này khi ôm người ngủ lúc bị cảm hắn đã biết.
Áo len rộng thùng thình, bao bọc cơ thể anh.
Lúc này nếu ôm lấy từ sau lưng, hình ảnh nhất định rất đẹp.
Du Chiêu nuốt khan một cái, bàn tay suýt nữa đã đưa ra lại rụt về.
Chờ một chút.
Hiện tại hắn vẫn chưa đủ tư cách.
Phải chờ lúc điểm thi ra đã. Hắn phải đạt được "yêu cầu tối thiểu" trong lòng Bạch Kiều trước đã.
Hắn quay người, đi vòng qua giường ngủ, lấy từ bên trong ra cái áo ngủ của mình ném lên giường: "Lát nữa mặc cái này đi."
Mặc áo len ngủ sẽ không thoải mái.
Bạch Kiều vừa thay vỏ chăn xong, một cái áo ngủ nằm ở trước mặt anh.
"..."
Thời điểm ngẩng đầu lên thì Du Chiêu đã tiến vào phòng tắm.
Bạch Kiều giật giật áo len trên người mình, lại nhìn nhìn áo ngủ Du Chiêu đưa cho mình, khóe môi không tự chủ được từ từ cong lên.
Con trai nhà mình quả nhiên rất tri kỉ.
Ở trường học, anh luôn mặc đồng phục, bên trong ký túc xá ngoại trừ đồng phục thì là thường phục mặc khi nghỉ về nhà. Cho nên trước đó khi về ký túc xá lấy quần áo, thật ra cũng không tìm được bộ nào phù hợp.
Anh cũng rối rắm không biết có nên mặc áo len ngủ hay không, ngủ không thoải mái không nói, còn dễ bị xù lông.
Hiện tại tốt rồi, có người thay anh giải quyết.
Bạch Kiều lưu loát cởi áo len ra, thay áo ngủ Du Chiêu chuẩn bị cho mình. Sau đó anh xốc một góc chăn lên, thận trọng nằm lên.
Trong phòng tắm, người đáng lẽ đang tắm lại ngồi trên nắp bồn cầu lướt điện thoại.
Trong nhóm chat WeChat, hai người còn lại của nhóm ba người đang trò chuyện đến khí thế ngất trời.
Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: Lão Hà, tới ăn gà!
Giang Sơn Như Thử Đa Kiều: Cùi bắp.
Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: Cùi bắp mới tìm cậu chứ. Có phải anh em không đấy? Là anh em thì kéo tôi đi.
Giang Sơn Như Thử Đa Kiều: Tìm Lão Du.
Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: Anh Chiêu ghét tôi, tôi sợ mới vào game điều đầu tiên anh ấy làm là bùm bùm tôi luôn.
Chuyện này Du Chiêu đã làm không ít lần!
Bởi vậy có thể thấy kỹ thuật ăn gà của Trình đại thiếu kém tới mức độ nào!
Đồng đội còn không thể chịu đựng được!
Giang Sơn Như Thử Đa Kiều: Bận rồi, không rảnh.
Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: Cậu có thể bận gì được chứ? Nhanh nhanh nhanh, tranh thủ thời gian đi!
Giang Sơn Như Thử Đa Kiều: Bận học.
Trịnh Mãn Ân:...
Cuộc trò chuyện kết thúc. Theo Du Chiêu đoán, Trịnh Mãn Ân đã đổi sang phương thức spam điện thoại!
Hai con hàng này, không có ai có thể hiểu được tâm trạng Du Chiêu bây giờ.
Một vấn đề cứ quanh đi quẩn lại trong đầu Du Chiêu. Hắn vốn định hỏi trong nhóm một chút nhưng sau khi nhìn cuộc trò chuyện, hắn quả quyết từ bỏ.
Sau đó hắn lên Baidu tìm: Làm sao để bạn trai dựa dẫm vào mình nhiều hơn.
Đáp án nhảy ra khiến anh thất vọng.
1, Con đường ngắn nhất đến trái tim là đi qua dạ dày
Hắn nghĩ đến tô mì trước đó mình nấu, không làm hỏng dạ dày là may lắm rồi. Du Chiêu loại câu 1.
2, Duy trì dáng dấp yểu điệu.
Du Chiêu: ...
Câu 2 cũng loại
3...
Từ câu 2 có thể nhìn ra, vấn đề anh tìm kiếm đã sai chỗ.
Du Chiêu rời khỏi giao diện, tìm kiếm một lần nữa: làm sao để bạn gái dựa dẫm vào mình hơn.
1, Dẫn cậu ấy hòa nhập vào vòng bạn bè của bạn.
Vòng bạn bè của hắn không nhiều, hắn cũng không muốn kéo Bạch Kiều vào vũng bùn.
2, Tham gia nhiều hoạt động tập thể.
Hoạt động tập thể lần trước từng có, thử thách mv cấm khúc trong KTV, có điều khi đó giống như chính mình dựa dẫm cậu ấy nhiều hơn một chút.
Du chiêu nhíu mày, tiếp tục kéo xuống xem.
3, Bao dung cậu ấy, đối tốt với cậu ấy.
Bạch Kiều rất ngoan, tính tình rất tốt, không cần bao dung, về phần đối tốt với anh... Du Chiêu cảm thấy bản thân làm chưa đủ tốt, âm thầm ghi nhớ.
4, Bá đạo mà không mất sự dịu dàng với cậu ấy.
Du Chiêu:...
Thiếu niên lâm vào trầm tư.
Ngoài phòng tắm, Bạch Kiều hoàn toàn không biết tâm tư của người nào đó, đang nằm trên giường lướt diễn đàn.
Kỳ nghỉ tháng là khoảng thời gian mà diễn đàn của trường hoạt động sôi nổi nhất.
Bởi vì bị áp bức gian khổ ở trường học, mọi người luôn mồm hô hào rằng về nhà sẽ phải giải phóng bản thân. Nhưng cuối cùng họ cũng chỉ có thể nằm bẹp ở nhà như cá muối.
Chơi game rồi lướt Weibo, tin nóng trên Weibo lại quá xa vời với phàm nhân bọn họ, vẫn là lướt tin nóng ở trường học lại có cảm giác thân thuộc hơn.
[Vụ cá cược gần đây sắp diễn ra rồi. Còn ai đặt cược không? Còn ai đặt cược không!]
[Cái này cần cược nữa hả? Lớp mười chắc chắn thua rồi!]
[Lớp mười thì sao? Xem thường lớp mười? Mi không phải cũng lớp mười sao?]
[Vụ này vốn không công bằng, lớp mười thi chín môn. Mười một, mười hai thi sáu môn. Chênh lệch điểm số với số môn nhiều như vậy thì chắc chắn là thiệt thòi rồi!]
[Công bằng hay không chẳng phải cũng là do đàn em Khang Tuyển Trạch tự mình nói ra sao? Chính cậu ta khinh người, thua thì trách ai?]
[Hừ, ai thắng ai thua còn chưa biết được đâu!]
[Mặc kệ ai thắng, dù sao cũng không phải Du Chiêu thắng.]
[Cũng không phải so tổng điểm, sao cậu biết Du Chiêu không thắng được?]
[Nhưng mà Du Chiêu gần đây rất cố gắng đó, lên lớp cậu ấy không đeo tai nghe nữa.]
[Đúng vậy đó, đúng vậy đó, cậu ấy nghe giảng rất nghiêm túc, còn đeo kính nữa. Dáng vẻ cậu ấy đeo kính cực kỳ đẹp trai!]
[awsl, sao chồng tớ lại có thể đẹp trai đến thế? Đính kèm một bức ảnh đẹp trai (hình ảnh)]
"..."
Chữ "chồng" khiến Bạch Kiều nhíu mày lại.
Con trai anh ưu tú như vậy, không phải ai cũng có thể tự xưng là vợ đâu!
Tưởng tượng cũng không được!
Có điều đúng thật là không còn nhìn thấy Du Chiêu đeo tai nghe, rõ ràng trước đây mặc kệ đi chỗ nào, tai nghe cũng không rời khỏi người hắn!
Từ khi nào hắn bắt đầu không còn đeo tai nghe nữa?
Tranh luận trên diễn đàn vẫn còn tiếp tục.
[Chuyện chênh lệch điểm càng ở giữa thì càng khó giãn ra. ]
[Lỡ đâu cậu ta không ở giữa thì sao? ]
[Đúng, nó không ở giữa. Nếu nó đứng áp chót, còn thằng đội sổ được không điểm thì nó có thể thắng, hahahahahaha!]
Người này nhìn là biết người thuộc phe của Khang Tuyển Trạch, lớp mười một không ai dám lấy Du Chiêu ra đùa như vậy.
Bạch Kiều nhìn chằm chằm vào bình luận ấy, nhìn thế nào cũng thấy cậu ta đang khiêu khích lại trào phúng.
Vì thế anh đặc biệt tag tên người nọ, trả lời: [Xin hỏi, em khóa dưới này thi tháng trước được bao nhiêu điểm?]
Khu bình luận yên tĩnh vài giây, sau đó điên cuồng bùng nổ.
[Mẹ ơi, có phải tui nhìn nhầm không?]
[Bạch Kiều... Là Bạch Kiều tui biết đó hả?]
[Đm!!! Chính chủ tự mình ra mặt?!!]
[Giả hả? Sao học bá lại hóng drama như bọn mình được?]
Tên lớp mười kia cũng không tin, đồ ngốc mới có thể dùng tên thật trên diễn đàn!
Thế là cậu ta trả lời không chút sợ hãi: [Sao nào? Sự thật cũng không cho nói? Tao đang thay học trưởng Du Chiêu bày mưu tính kế. Đàn anh chắc chắn phải cảm ơn tao hahahaha.]
Nhưng cậu ta đã quên, lần trước có một "tên ngốc" dùng tên thật đăng ký diễn đàn!
Hiện tại lại thêm một người!
Bạch Kiều: [Dĩ nhiên phải cảm ơn cậu chứ. Hay là nói luôn lớp đi, để tôi bảo cậu ấy đến tận nơi cảm ơn cậu?]
[Ồ, mày cãi không lại nên gọi cứu viện à? Tính đi mách lẻo hả? Cũng có gan đấy!]
[Có gan hay không, không phải gặp là biết à? Cậu ở lớp nào?]
[...]
Cuối cùng quần chúng ăn dưa cũng phát giác ra chuyện không thích hợp.
Cậu đàn em kia cũng có hơi sợ: [Mày kêu tao nói thì tao phải nói? Mày là ai chứ?]
Bạch Kiều: [Không dám thì nói không dám. Thừa nhận mình sợ là được mà!]
Bạch Kiều: [Bản thân không có bản lĩnh gì mới tích cực tìm cảm giác tồn tại. Hạ thấp người ưu tú hơn mình làm cậu cảm thấy mình có thành tựu lắm à?]
Bạch Kiều: [Chưa gì đã vội vã kết luận, không sợ vòi rồng vả vào mặt cậu sao?]
Bạch Kiều: [Người khác điểm số không tốt thì ít nhất họ đang cố gắng. Còn cậu thì sao? Làm anh hùng bàn phím à?]
Bạch Kiều: [Cậu giống như một con cá muối, nằm trên mặt đất cười nhạo chim ưng bay trên trời cao, rồi còn thấy mình vinh quang lắm, phải không?]
Bạch Kiều: [Trước khi khiêu khích người ta thì hãy nhìn lại bản thân có vốn liếng để khiêu khích hay không, đồ hèn!]
[...]
[...]
Dám ở trước mặt anh cười nhạo đứa con anh che chở, không chửi chết mới lạ!
Bạch Kiều đột nhiên bình luận liên tục, quần chúng ăn dưa trên diễn đàn sợ đến ngây người!
Đây là Bạch Kiều thật sao? Thật sao?
Đại lão quả thật là đại lão, đến chửi người cũng không tầm thường!
Nhưng rõ ràng người bọn họ nói là Du Chiêu, tại sao người ra mặt lại là Bạch Kiều?
[Nếu đây không phải tình yêu thì còn có thể là gì nữa?]
[Chư vị, tôi hưng phấn quá!]
[Tui vừa kêu Du Chiêu là chồng, đại lão sẽ không theo đường mạng tới đánh tui chứ?]
[Hahahaha]
[Ủa anh hùng bàn phím hồi nãy đâu rồi ta? Sao im re vậy?]
[Nó làm gì còn mặt mũi nào mà nói nữa? Chắc tìm cái lỗ mà chui xuống rồi!]
Sự thật chứng minh, ngoại trừ tên ngốc dùng tên thật trên diễn đàn còn có đại lão bạn không thể chọc vào!
Bạch Kiều đã trực tiếp đáp trả thẳng thừng những người nói xấu Du Chiêu đến mức offline, rồi mới chịu dừng lại.
Anh thở phào một hơi, trở mình trong chăn.
Hệ thống Nhị Bát nói: 【 Cũng có phải nói cậu đâu, cậu kích động vậy làm gì? 】
Bạch Kiều nói: "Nhìn thấy khó chịu!"
Hệ thống cười ha hả: trước đây lúc cậu bị toàn bộ diễn đàn công kích cũng không thấy cậu khó chịu!
Bạch Kiều chửi người một chút thì vui, chửi người nhiều chút thì vui nhiều lần!
Anh rời khỏi diễn đàn, lại nhận được tin nhắn nhóm Wechat. Cái nhóm trước đây chỉ có ba người, bây giờ thành bốn người.
Ừm, dẫn cậu ấy hòa nhập vào vòng bạn bè thành công!
Du Chiêu tắm xong, kéo cửa phòng tắm ra.
Hiện tại đầy trong đầu hắn toàn là: Bá đạo lại không mất sự dịu dàng...
Hắn phải làm sao mới có thể bá đạo mà không mất đi sự dịu dàng với Bạch Kiều đây?
[...]
Editor: Ê Bạch Kiều làm một phát tui cũng há hốc mồm luôn, chửi hay như hát.
Bạch Kiều bây giờ là kiểu cả thế giới đều biết tôi thích cậu ấy, riêng tôi thì không 🤣
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét