Edit by Đóa Sen Nhỏ
Người nào đó đã nằm sẵn trên giường. Trên cái giường rộng hơn hai mét, nhô lên một "ngọn núi" nho nhỏ, làm cho người trên giường trông có hơi... Nhỏ nhắn xinh xắn!
Bạch Kiều nằm nghiên quay lại về phía phòng tắm.
Anh đã thay áo ngủ Du Chiêu đã đưa cho anh. Áo ngủ chất liệu tơ tằm dán vào cơ thể anh, phát họa ra bờ vai mượt mà. Chiếc chăn màu trắng ngà bị anh chặn dưới nách.
Bởi vì chủ của áo ngủ cao hơn anh, cho nên áo ngủ anh mặc vào không quá vừa người. Bạch Kiều lại vô tư quá mức quên đóng lại một cái cúc áo. Du Chiêu bước từ phòng tắm đến gần, đứng ở đầu giường, vừa hay nhìn thấy xương quai xanh nổi bật khi anh nằm nghiêng.
Cổ trắng nõn, xương quai xanh tinh xảo.
Du Chiêu đột nhiên phát hiện người này rất có tiềm năng quyến rũ người khác!
Nghĩ đến việc Bạch Kiều đang mặc áo ngủ của mình, nằm trên giường của mình, Du Chiêu không hiểu sao lại cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, đôi mắt cũng từ từ tối sầm lại.
Hắn đột nhiên đưa tay, mò mẫm công tắt đèn ở đầu giường.
Bạch Kiều đang ở trong nhóm nói chuyện với Trịnh Mãn Ân chuyện trên diễn đàn, chợt nghe một tiếng "lạch cạch" rất nhỏ, sau đó xung quanh tối đi.
Anh vô thức xoay người, nhìn thấy cái bóng đen cạnh giường: "... Cậu tắm xong rồi à?"
Du Chiêu: "Ừ."
Nệm giường ở phía bên kia lõm xuống. Bạch Kiều thấy bóng đen bò lên giường, không hiểu sao lại căng thẳng, vô thức co các ngón chân lại: "Sao cậu không nằm xuống rồi mới tắt đèn?"
Mà sao người này đi đường lại không có tiếng chứ?
Anh cũng không biết người này ra khỏi phòng tắm khi nào!
Du Chiêu không nói lời nào. Lên giường xong, hắn phớt lờ khoảng trống rộng ít nhất một mét rưỡi bên kia giường, trực tiếp chen đến sát bên Bạch Kiều.
"..."
Thật ra không phải trong phòng ngủ không nhìn thấy gì.
Màn cửa sổ sát đất không có kéo vào, dưới sân vườn có đèn cảm biến ánh sáng, buổi tối vẫn luôn sáng đèn.
Sau khi thích ứng ánh sáng yếu ớt ấy, Bạch Kiều ít nhất có thể nhìn thấy vẻ mặt của Du Chiêu. Ánh đèn xanh hắt vào đôi mắt hắn, khiến cho người ta liên tưởng đến con sói trong rừng rậm đêm khuya.
Bạch Kiều không tự chủ được nuốt khan.
"Sao thế?"
Không phải người này bị cái gì kích thích đó chứ?
Du Chiêu vẫn không nói lời nào, trong đầu đều là "phải bá đạo"!
Hắn nhìn chằm chằm Bạch Kiều hồi lâu, sau đó đưa tay ra, ôm lấy phần bụng Bạch Kiều, dùng sức kéo người sát vào lòng mình.
Bạch Kiều: "..."
Bạch Kiều: "..."
Bạch Kiều: "..."
Sau lưng đột nhiên va vào lòng ngực rắn chắc, cú sốc cũng không hề nhỏ.
Nhóc con này, đột nhiên phát điên cái gì thế?
Đầu tiên Bạch Kiều sửng sốt một lát, theo bản năng muốn giãy giụa. Nhưng tay vừa chạm vào mu bàn tay của Du Chiêu, anh lại dừng lại.
Mu bàn tay Du Chiêu... Rất lạnh.
Sau khi Du Chiêu tắm xong không lau khô người, lại mặc đồ ngủ mỏng manh đứng trước cửa lâu như vậy, hơi nước bốc lên mang theo hơi ấm cơ thể, nên đương nhiên sờ vào sẽ thấy lạnh.
Nhưng Bạch Kiều không biết chân tướng, bản thân anh đã nằm trong chăn ấm áp cả người rồi.
Bạch Kiều nói: "Sao tay cậu lạnh thế? Có phải xảy ra chuyện gì không?"
Hắn vừa ở phòng tắm gọi điện cho ai sao?
Nhưng mà không nghe âm thanh trò chuyện mà!
Anh lo lắng muốn xoay người, nhưng Du Chiêu cứ siết chặt lấy eo anh. Anh cơ bản không chuyển động được!
Ừm, thật rất là bá đạo!
Du Chiêu ôm lấy anh từ phía sau, ngửi ngửi mùi tóc thơm ngát của anh, là mùi giống mùi của mình.
Bạch Kiều cảm nhận được sức mạnh tay của hắn, bỗng có suy đoán: "Cậu..."
"..."
Thần kinh Du Chiêu lập tức căng thẳng.
Anh muốn nói gì? Có phải muốn mình buông ra không?
Du Chiêu thấp thỏm không yên, lỡ Bạch Kiều từ chối thì sao?
Nếu Bạch Kiều không thích bá đạo thì phải làm sao đây?
Baidu đã nói phải bá đạo mà không mất đi sự dịu dàng...
Du Chiêu giật mình, dần dần buông lỏng tay.
Không ngờ Bạch Kiều thốt lên: "Cậu sợ ma phải không?"
Du Chiêu: "..."
Nhị Bát: 【......】
Một sự im lặng lạ thường.
Du Chiêu muốn phủ nhận, nhưng "miệng chê nhưng cơ thể rất thành thật"!
Cuối cùng hắn vẫn trái lòng khẽ đáp "ừm" một tiếng.
Bởi vì hắn phát hiện... Đây là một cái cớ không tồi!
Bạch Kiều giật mình.
Người này trong trường luôn bật đèn bàn cả đêm không tắt!
Hôm nay sao lại nghĩ đến việc tắt đèn?
Rồi bây giờ tự làm khổ mình?
Anh thở dài trong lòng, nói: "Hay là mở đèn lên đi!"
Du Chiêu thoáng sững lại, vô cùng khí thế nói: "Không cần!"
Để biểu đạt sự kiên trì của bản thân, Du Chiêu siết chặt tay ôm anh vào lòng.
Bạch Kiều: "..."
Người vừa lớn tiếng nói "Không cần", lại đang nắm chặt lấy vạt áo ngủ của anh.
Sợ... Sợ đến thế sao?
Nhưng vì sao lại không bật đèn?
Vì lòng tự trọng à?
Đàn ông con trai mà lại sợ ma tới mức này, đúng là tổn thương lòng tự trọng thật!
Bạch Kiều chu đáo, không kiên trì đòi bật đèn nữa.
Mặc dù anh không có ý kiến gì khi bị coi là gối ôm, nhưng tư thế này có chút nguy hiểm đó!
Bạch Kiều đến giờ cũng không quên được buổi sáng xấu hổ ấy.
Vì tránh để "bi kịch" tái diễn, anh quyết định duy trì một chút khoảng cách. Anh đưa một bàn tay ra sao lưng: "Có thể ôm, nhưng cậu đừng..."
Đừng có áp sát như thế!
Nửa câu phía sau Bạch Kiều không nói nên lời. Anh dùng hành động để biểu đạt. Anh đưa tay đẩy người phía sau ra, sau đó vô tình chạm phải thứ đáng gờm.
Du Chiêu lại có cơ bụng?
Còn không phải chỉ 1 múi!
Anh nhất thời cảm thấy tò mò, lại sờ tiếp.
Cơ thể Du Chiêu đột nhiên cứng đờ. Hắn vội rút tay mình lại, bắt lấy tay anh: "Đừng nhúc nhích."
Bạch Kiều không hề có chút cảm giác nguy cơ, quay đầu nói: "Vóc dáng rất ổn nha!"
Du Chiêu cố gắng lặp lại: "Cậu đừng nhúc nhích."
Bạch Kiều thu tay lại: "Được rồi, không nhúc nhích nữa."
Anh quay đầu đi, nhịn cười. Du Chiêu lại tưởng anh thất vọng, ôm lấy anh lần nữa: "Cậu có thể chạm."
Bạch Kiều: "Hả? Có thể chạm à?"
"Ừm." Du Chiêu cảm thấy chính mình đã nhượng bộ rất nhiều: "Nhưng không được sờ lung tung."
"Phụt."
Bạch Kiều thật sự không nhịn được. Anh cười không ngừng.
Anh thầm nghĩ: Du Chiêu quả nhiên là Du Chiêu, cho dù sau này hắc hóa làm nhân vật phản diện làm ra chuyện kinh thiên động địa, lúc này vẫn rất ngây thơ!
Du Chiêu khó hiểu nhìn anh.
Hắn có nói cái gì buồn cười lắm sao?
Chẳng lẽ hắn nói gì không đúng à?
Người này không biết nếu anh động tay động chân thì rất dễ lau súng cướp cò hả?
May mắn là hiện tại ánh sáng mờ mờ nên Bạch Kiều không thấy rõ nét mặt của hắn. Nếu không, nhìn thấy vẻ mặt ngốc ngốc của hắn, đoán chừng anh sẽ cất tiếng cười to.
Bạch Kiều rất vất vả ngừng cười, vỗ vỗ mặt đang nóng lên, quay đầu lại nói: "Không phải tôi cố ý sờ vào đâu. Chỉ là tôi hơi tò mò, mỗi ngày cậu ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, sao cậu luyện ra được cơ bụng?
Du Chiêu nói: "Dưới tầng hầm có phòng gym?
"Hả?" Bạch Kiều nói: "Tầng hầm? Tầng hầm gì?"
"Dưới tầng hầm biệt thự là phòng tập gym."
Bạch Kiều: "..."
Người chơi "siêu cấp vip pro"!
"Nhưng không phải lúc ở trường cậu không tập hả?"
Du Chiêu dừng một chút: "Trước đây tôi không ở trong trường."
"... Cho nên trước đây sau khi đi học về cậu đều đến phòng gym để tập?"
"Ừm."
"Tại sao? Buổi tối hết tiết tự học đã muộn lắm rồi. Nhà cậu xa như thế. Về tới nhà chắc đã khuya lắm rồi?"
Không tranh thủ thời gian nghỉ ngơi đi, còn chạy đi luyện tập?
Không mệt mỏi sao? Cơ thể người này là mình đồng da sắt hay gì?
Du Chiêu không thèm để ý nói: "Luyện tập xong có thể ngủ ngon hơn."
Trong lòng anh rất xót xa, mới vừa nãy còn rất thích thú, bây giờ làm thế nào cũng cười không nổi.
Du Chiêu đã không còn giữ chặt lấy anh, chỉ là theo thói quen đặt tay lên eo anh. Cho nên anh dễ dàng quay người lại, vẻ mặt thành thật nói với Du Chiêu: "Nếu sau này cậu không muốn về đây thì đến nhà tôi đi. Nhà tôi cách trường học gần lắm, có điều không có phòng tập gym. Nhưng trong chung cư có một công viên cũng khá rộng. Nếu cậu muốn tập luyện, tôi có thể chạy bộ chung với cậu... Ưm."
Anh vừa dứt lời đã bị ôm lấy.
Du Chiêu không nén được kích động ôm chầm lấy anh.
Bạch Kiều rất khổ sở.
Tư thế hiện tại của anh là mặt hướng về phía cửa sổ sát đất, chỉ xoay nửa thân trên lại, còn eo thì vẫn vặn sang một bên. Đột nhiên bị Du Chiêu ôm như vậy, anh cảm thấy eo mình hình như bị trẹo rồi.
"Có... Có phải cậu muốn làm tôi nghẹt thở chết không? Không thở được... Giận rồi đấy!"
Du Chiêu buông tay.
Bạch Kiều cảm giác như được sống lại.
Anh nằm lại ngay ngắn, hít sâu một hơi, cử động một chút mới cảm thấy tốt hơn.
Ánh mắt Du Chiêu sâu lắng nhìn anh.
Hắn không cố ý khiến Bạch Kiều khó thở, hắn cũng không nỡ.
Nhưng hắn cảm giác cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ không nhịn được.
Sau khi lấy lại tinh thần, Bạch Kiều oán trách nói: "Không muốn đến thì không đến. Cậu nói xem, cậu làm tôi nghẹt thở chết có chỗ tốt gì cho cậu?"
Du Chiêu nói: "Không phải không muốn."
Hắn rất muốn.
Bạch Kiều nói: "Vậy vừa rồi cậu quấn lấy tôi làm gì? Còn dùng sức lực lớn như thế nữa!"
Du Chiêu không nói gì. Hắn lại dựa vào anh lần nữa. Lần này không có bá đạo, rất dịu dàng.
Bạch Kiều thật sự không chịu nổi hắn thế này. Anh không chống đỡ được khi Du Chiêu tỏ ra yếu thế với mình.
Thế là anh lại mềm lòng: "Muốn... Muốn ôm tôi ngủ thì cứ ôm. Nhưng đừng ôm chặt quá, tôi sẽ gặp ác mộng.
Du Chiêu bây giờ chính là anh nói cái gì là cái đó, đáp ứng dứt khoát lại nhu thuận.
Hai mắt Bạch Kiều nhìn trần nhà, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.
Du Chiêu hôm nay hình như có hơi dính người quá mức?
Anh lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Hôm nay mặt trăng cũng tròn bất thường.
Anh cứ vậy suy diễn miên man rồi chìm vào mộng đẹp.
Du Chiêu thì hưng phấn đến mức cả đêm không ngủ.
Kết quả, sáng ngày hôm sau khi Bạch Kiều bị đồng hồ sinh học đánh thức, Du Chiêu vẫn chưa tỉnh lại.
Anh đứng dậy đi rửa mặt, thấy Du Chiêu vẫn còn ngủ. Sợ ánh sáng quá chói làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của hắn, anh tiến đến cửa sổ sát đất kéo rèm cửa lại, chỉ để hở một khe hở gần bàn máy tính.
Anh ngồi trên bàn làm xong một tờ đề, Du Chiêu cũng không có dấu hiệu tỉnh lại.
Thế là anh lại nghĩ xem sáng nay nên nấu món gì, liệt kê một danh sách. Sau khi để lại một tờ giấy nhắn ở đầu giường, anh quyết định ra ngoài mua đồ trước.
Anh dùng điện thoại tìm siêu thị gần đây, đi từ cầu thang xoắn ốc xuống dưới. Đi qua đại sảnh rồi đi tới cửa, đang chuẩn bị mở cửa ra thì lại nghe một tiếng "đinh". Cửa đang đóng tự động mở ra.
"..."
Cửa bị người bên ngoài mở ra. Một người đang chuẩn bị bước vào và một người đang chuẩn bị bước ra, hai người đối mặt nhau.
Người đến mặc một bộ âu phục. Thời điểm ngửa đầu nhìn thấy ông, trong đầu Bạch Kiều hiện ra hai chữ: tinh tế.
Gương mặt của ông không chê vào đâu được, giống Du Chiêu đến năm phần. So với việc Du Chiêu luôn làm mặt lạnh thì mặt của ông càng thêm nhu hòa, cũng nhiều hơn mấy phần trưởng thành mị lực.
Nếu nói Du Chiêu là kiểu người thiếu nữ mới chớm yêu rất muốn hẹn hò. Vậy người trước mắt này là mẫu người mà sau khi nếm đủ thăng trầm, phụ nữ nào cũng muốn lấy làm chồng.
Bạch Kiều nhìn tay của ông còn đặt trên khóa vẫn tay chưa thu về.
Có thể dùng vân tay mở khóa biệt thự này, người này là ai, đáp án đã vô cùng sống động.
Bạch Kiều lại ngẩng đầu lên, cảm thấy trên mặt người này đã viết xong bốn chữ: cậu của Du Chiêu.
Sao cậu của hắn đột nhiên tới đây?
A, không đúng, phải nói là tại sao chú ấy đột nhiên trở về!
Bất ngờ không kịp đề phòng!
Cũng may anh đã thay áo ngủ, cũng đã thức dậy rồi. Chắc sẽ không đến mức xảy ra hiểu lầm gì nữa đâu!
Chỉ là hai người xa lạ mặt đối mặt đứng đấy, không tránh được có hơi xấu hổ.
Ông đột nhiên nói: "Bạch Kiều?"
"..."
Tâm tình Bạch Kiều như đập chứa nước bị vỡ đê, anh kinh ngạc nói: "Chú biết cháu ạ?"
Kỳ Duyệt mỉm cười.
Trong lòng Bạch Kiều dậy sóng.
Làm sao ông ấy biết mình vậy?
Nhị Bát nói: 【Dù sao người ta cũng là tổng tài, điều tra ra thân phận của cậu cũng có khó đâu?】
Bạch Kiều không được an ủi chút nào.
Điều tra thân phận kìa! Vậy càng kinh khủng đó!
Bạch Kiều bị ấn tượng ban đầu của mình cản trở nên không quan sát vẻ mặt của ông. Nếu anh có thể nhìn thấy, đoán chừng có thể phát hiện, tổng tài đại nhân từ kinh ngạc lúc đầu bình tĩnh lại, trong đôi mắt có một chút vui mừng không che giấu được.
Kỳ Duyệt thấy Bạch Kiều lộ ra vẻ cảnh giác, giọng nói chậm lại: "Cháu không cần khẩn trương, chú không có ý gì cả. Lần trước Tiểu Chiêu tối không về nhà, chú không yên lòng nên đi điều tra một chút. Cháu đừng để ý."
Bạch Kiều: "..."
Tối hôm đó...
Chính là lần sau khi rời khỏi cục cảnh sát, Du Chiêu tiễn anh về nhà.
Lần đó... Bọn họ ở bên ngoài chung cư chờ một đêm, ngủ trong xe.
Ông ấy nhắc đến chuyện này làm gì?
Có phải ông ấy biết hai người họ ngủ trong xe không?
Có phải cảm thấy mình bạc đãi Du Chiêu không?
Hay ông ấy cho rằng mình đã dụ cháu trai ông ấy chạy mất?
Ngay lập tức Bạch Kiều đã tự suy diễn một vở kịch ân oán hào môn, thế là anh trở nên căng thẳng!
"Thật ra đêm hôm đó cháu..."
"Chú biết." Ông ấy ôn hòa ngắt lời anh: "Là Tiểu Chiêu không muốn về nhà."
Lúc ông nói những lời này, trên mặt lộ ra vài phần bất đắc dĩ.
Bạch Kiều đột nhiên cảm thấy, vị tổng giám đốc này có hơi không giống như trong tưởng tượng của anh.
Ông ấy không bá đạo chút nào.
Nhất thời Bạch Kiều ngẩn cả người, ngay cả nhường lối cũng quên mất.
"Chú..."
"Meow~"
"..."
Bất chợt nghe thấy tiếng mèo kêu, Bạch Kiều vô thức quay đầu. Anh nhìn xung quanh, không thấy gì cả.
Quả nhiên mình nghe nhầm rồi nhỉ?
Khu biệt thự cao cấp thế này, trừ khi tự mình nuôi, nếu không sao lại có mèo được!
Anh nói trong lòng: mình khẩn trương đến mức xuất hiện ảo giác!
Anh chợt phát hiện chiếc xe đỗ trong sân có động tĩnh. Cửa ghế lái bị đẩy ra, một người ôm theo một con mèo bước xuống.
"..."
Kiếp trước, Bạch Kiều chẳng có sở thích gì khác, ngoại trừ học tập và chơi game thì không thích gì hết!
Mãi đến khi năm lớp tám, anh nhặt được một con mèo hoang, thế nên thức tỉnh thuộc tính mèo nô. Vì thế cũng hiểu được cái gì gọi là "từ đó quân vương chẳng còn lên triều sớm".
Bởi vì anh nghiện hít mèo, mà trong nhà lại không có ai chăm sóc, nên Cố Thi mang nó cho người khác nuôi.
Thế nên Bạch Kiều đã buồn rất lâu.
Sau này nhiều chuyện xảy ra, Bạch Kiều cũng không còn nuôi mèo nữa.
Không nuôi mèo không có nghĩa là không yêu mèo!
Trong sân vườn, tài xế đang ôm con mèo đang kêu to tìm chủ nhân bước tới, đưa vào trong lòng Kỳ Duyệt.
Tổng tài ôm mèo, ừm, thật sự không hài hòa!
Nhưng Bạch Kiều thì chẳng thấy gì bất thường, vì ngay khi nhìn thấy cái đuôi lông dài xù kia, mắt anh đã dính chặt rồi.
Đó là một con Blue Bicolour Ragdoll, khuôn mặt có vân mèo rừng. Bộ lông màu xám xanh, mềm mại lại bóng khỏe. Đôi mắt to long lanh kia, giống như hai viên hắc diện thạch rơi vào hồ nước xanh thẳm, vô cùng quyến rũ.
Bạch Kiều nhìn thấy sinh vật nhỏ đáng yêu ấy càng lúc càng đến gần mình... Sau đó rơi vào lòng tổng tài đại nhân!
Anh muốn đưa tay ra vuốt ve, nhưng lại thấy làm vậy không lễ phép, ngứa tay chịu không nổi.
Kỳ Duyệt ôm lấy mèo từ tay tài xế, đang muốn gọi Bạch Kiều đi vào cùng thì thấy hai mắt anh tỏa sáng, ánh mắt dán chặt vào con mèo trong lòng mình.
"..."
Ban đầu ông ngơ ngác một chút, sau đó cười nói: "Bế nó một lúc giúp chú được không?"
Bạch Kiều không hề che giấu vui mừng: "Được... Được sao ạ?"
Kỳ Duyệt mỉm cười gật đầu.
Bạch Kiều thận trọng đưa tay, nhẹ nhàng ôm lấy mèo vào lòng mình.
Cảm giác mềm mại, trơn mịn. Ban đầu hơi lành lạnh, nhưng sau khi ôm một lúc, hơi ấm từ cơ thể mèo dần truyền sang tay, ấm áp vô cùng.
Mèo Ragdoll rất ngoan. Nó nằm úp sấp trên cánh tay Bạch Kiều, ngẩng đầu dùng đôi mắt như hắc diệu thạch của mình đánh giá người đang ôm mình. Sau đó vô cùng thân thiết cọ cọ vào cằm anh.
Bạch Kiều bị nó cọ tới mức tim muốn tan chảy, hận không thể vùi mặt vào!
Anh muốn hít mèo, điên cuồng muốn hít mèo!
Anh giống như nhặt được bảo bối yêu thích không buông tay. Kỳ Duyệt phân phó tài xế lái xe vào trong gara. Sao đó nhìn thấy dáng vẻ trẻ con này của anh, ông không nhịn được bật cười: "Vào nhà trước đi. Bên ngoài lạnh lắm, coi chừng bị cảm."
Bạch Kiều có mèo là đủ, nghe gì cũng gật đầu lia lịa
Hai người bước vào biệt thự, Kỳ Duyệt thoáng nhìn lên trên lầu, hỏi: "Tiểu Chiêu đâu rồi?"
Bạch Kiều nói: "Cậu ấy chưa dậy."
"Vậy cháu ngồi đây một lát đi, chú lên thăm nó một chút."
Ông vừa dứt lời liền đi lên lầu, Bạch Kiều lập tức nói: "Khoan... À thì tối qua cậu ấy ngủ không được ngon, chú để cậu ấy ngủ thêm một lát được không?"
Kỳ Duyệt quay đầu nhìn anh, cười đáp: "Được."
Hai người quay về phòng khách ngồi xuống.
Nếu chỉ có hai người, Bạch Kiều nhất định sẽ rất xấu hổ.
Nhưng hiện tại anh có mèo!
Bởi vì ông ấy đưa mèo cho anh ôm, anh không thấy khẩn trương chút nào.
Nhưng cứ bị nhìn chằm chằm như thế, anh có hơi không được tự nhiên.
"Chú... Chú uống trà không ạ? Cháu đi pha trà cho chú."
Kỳ Duyệt cười lắc đầu: "Không cần, cháu ngồi đó đi."
Ngồi... Ngồi không rất chán!
Mấu chốt là chú ngồi ở đây, cháu không thể quang minh chính đại đè mèo ra hít được!
Bạch Kiều nhẹ nhàng vuốt ve mèo, nghe âm thanh gừ gừ thoải mái trên đùi mình, lại có hơi không đành lòng quấy rầy nó.
Kỳ Duyệt im lặng nhìn anh một lát, bỗng nhiên nói: "Thích mèo hả?"
Bạch Kiều gật đầu: "Thích ạ."
Siêu thích luôn!
Nhóc đáng yêu như vậy ai mà không thích được?
Bạch Kiều nhìn cái mũi nhỏ hồng hồng của nó, rất muốn dùng đầu ngón tay chọc một cái. Nhưng trước mặt chủ nhân… Ừm, phải giữ ý tứ!
Kỳ Duyệt nhìn mèo ở trên đùi anh, cười nói: "Con mèo này lúc đầu là Tiểu Chiêu nuôi."
Bạch Kiều: "?"
Trời đất ơi!
Thế mà Du Chiêu lại nuôi mèo!
Bạch Kiều ngay lặp tức hóa thân thành 'chanh tinh'.
Anh cũng sẽ có mèo, anh nhất định sẽ có mèo!
Chờ anh lên đại học, anh nhất định sẽ nuôi một con mèo!
Nhưng mà cái gì gọi là lúc đầu là Du Chiêu nuôi?
Bạch Kiều thắc mắc hỏi: "Sau này cậu ấy không nuôi nữa ạ?"
Kỳ Duyệt nói: "Mèo này là năm cấp hai thằng bé mua. Năm lớp chín bị bệnh nặng một trận. Khi đó nó ở bệnh viện thú cưng hai đêm, sau khi mèo khỏe rồi nó không chịu nuôi nữa."
"..." Bạch Kiều im lặng một lát, nói: "Có thể là sợ."
Đại khái chính là đạo lý, càng thích cái gì thì càng sợ nó mất đi.
Kỳ Duyệt gật đầu, lại hỏi: "Trước đây cháu từng nuôi mèo chưa?"
Bạch Kiều lắc đầu: "Không có, mẹ cháu không cho."
"Không phải không cho, mà sợ cháu chăm sóc không tốt."
"Đúng ạ, mèo con yếu ớt lắm..." Khoan?
Bạch Kiều dừng lại.
Sao người này biết mẹ mình sợ mình không chăm sóc tốt?
Được rồi, đoán ra cũng không có gì khó.
Kỳ Duyệt thấy anh muốn hỏi gì đó nhưng lại nuốt trở vào, mím môi cười nhẹ: "Lần đầu cháu tới đây phải không?"
Bạch Kiều: "À, dạ. Mẹ cháu dạo này bận rộn nhiều việc nên không có ở nhà. Ở nhà một mình... Rất chán."
Anh không muốn để người khác biết Du Chiêu mời anh đến.
Lỡ đâu cậu của hắn không thích hắn mời bạn về nhà thì sao?
Nhưng vẻ mặt Kỳ Duyệt không có bất kỳ thay đổi nào, chỉ là hơi cụp mắt xuống: "Ừ, chú biết."
Bạch Kiều: "..." Chú lại biết rồi?
Kỳ Duyệt ngẩng đầu nhìn lên lầu, nói: "Có người có thể ở cạnh thằng bé, chú rất vui."
"..."
Bạch Kiều thầm nghĩ: Mẹ mình dạo này dồn hết mình vào công việc, dĩ nhiên rất bận nhưng cậu của Du Chiêu làm tổng giám đốc cho một tập đoàn lớn như vậy chắc chắn càng bận rộn hơn nhỉ?
Hôm nay có thể đến biệt thự thăm Du Chiêu, chắc là cũng cố gắng thu xếp ra ít thời gian?
Anh còn nghe nói, người yêu của ông ấy hằng năm đều ở nước ngoài. Hai người yêu nhau nhưng sống xa nhau, vừa phải điều hành một tập đoàn, lại còn phải chăm sóc cho Du Chiêu.
Ban đầu vì chuyện bảo mẫu, Bạch Kiều hơi có chút oán trách cậu của Du Chiêu.
Nhưng bây giờ xem ra, ông cũng không dễ dàng gì.
Bạch Kiều nói: "Thật ra ngày nghỉ có người bên cạnh, cháu cũng rất vui."
Kỳ Duyệt có hơi ngạc nhiên, tiện thể nói: "Vậy là tốt rồi. Chú nghĩ thằng bé ở nhà một mình nên đem mèo tới."
Ông liếc thấy bộ dáng ôm mèo khư khư của Bạch Kiều, chắc là chuyện ông làm không phải dư thừa.
"..."
Bạch Kiều khó có lúc ngượng, ngại ngùng cười.
Kỳ Duyệt nói: "Hình như chú thấy cháu muốn ra ngoài, có việc gì sao?"
"..."
Tay vuốt mèo của Bạch Kiều dừng lại!
Ra ngoài... Mua đồ ăn!
Sao anh lại quên chuyện quan trọng như thế chứ?!
Mấy giờ rồi?
Chắc Du Chiêu tỉnh rồi?
Tỉnh rồi thì ăn gì?
Bạch Kiều trông như vừa chịu đả kích. Kỳ Duyệt khẽ nhíu mày: "Sao vậy? Là chuyện quan trọng lắm à?"
Quan trọng chứ! Chuyện cơm nước dĩ nhiên quan trọng rồi!
Bạch Kiều nói: "Cháu... Cháu đi mua đồ ăn."
"..."
Kỳ Duyệt có cảm giác như mình nghe nhầm: "Mua đồ ăn?"
Bạch Kiều gật đầu.
Anh cúi đầu nhìn xuống. Con mèo hoàn toàn không biết tình hình đang nguy cấp, vẫn lim dim mắt nằm trên đùi anh. Nếu Bạch Kiều đứng dậy, chắc chắn phải để nó xuống.
Nhưng mà cơ hội này khó có được!
Không nỡ, không nỡ đâu!
Anh ngồi đó xoắn xuýt một mình, Kỳ Duyệt đối diện đã bấm một số điện thoại.
Kỳ Duyệt là ai? Là người một mình chống đỡ cả một tập đoàn, là nhân vật hô mưa gọi gió ở Hải Bắc. Từ vài câu chữ rời rạc, ông đã có thể suy ra nguyên nhân kết quả của mọi chuyện. Đây vốn không phải chuyện gì khó khăn với ông. Ông gọi điện thoại xong, sắc mặt lập tức trầm xuống.
"Chuyện như này xảy ra thường xuyên sao?"
Bạch Kiều còn đang xoắn xuýt, nghe vậy ngẩng đầu lên nói: "Dạ?"
Kỳ Duyệt còn tưởng mình đã dọa anh, lại dịu giọng nói: "Hai đứa tự nấu ăn sao? Bảo mẫu đâu?"
Thấy vẻ mặt ông trở nên nghiêm trọng, Bạch Kiều rất nhanh hiểu ra.
Xem ra chuyện bảo mẫu, ông ấy không hề hay biết.
Anh cũng không phải loại người thích nói xấu sau lưng người khác. Nhưng chuyện này lại liên quan tới Du Chiêu. Anh suy nghĩ một lát rồi nói: "Tối hôm qua khi bọn cháu về nhà, trong biệt thự không có bất kì ai cả."
"..."
Vẻ mặt Kỳ Duyệt càng thêm nghiêm trọng.
Bạch Kiều nhìn ra được ông đang tự trách, không khỏi mềm lòng nói: "Dạo này Du Chiêu toàn ở trong trường, thật ra nội trú cũng tốt."
Ít ra không phải một mình, sẽ không cảm thấy cô đơn.
Kỳ Duyệt nghe ra anh đang an ủi mình, nói: "Cũng không phải luôn luôn ở trong trường. Vào mấy ngày nghỉ... Thằng bé cũng không nấu ăn."
Thời điểm hắn nghỉ học, bảo mẫu lười biếng không đến, mà chính hắn lại không thích ra ngoài. Không đặt đồ ăn ngoài thì cũng chỉ có thể đói bụng.
Bạch Kiều không biết nên nói gì, chỉ đành nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cậu ấy nấu ăn đúng là dở thật."
"..."
Kỳ Duyệt bị anh chọc cười, "Cháu ăn cơm nó nấu rồi à?"
Bạch Kiều nói: "Cháu ăn mì cậu ấy làm."
"Có chín không?"
"Ừm... Nửa sống nửa chín."
Cả hai đều hiểu rõ trong lòng, Bạch Kiều cũng không có ý định che đậy cho Du Chiêu.
Nụ cười của Kỳ Duyệt càng rạng rỡ hơn. Ông cúi đầu nhắn tin cho tài xế, sau đó ngẩng đầu lên nói: "Chú đi nghe điện thoại đã."
Bạch Kiều gật đầu: "Dạ."
Kỳ Duyệt không đi xa, chỉ đứng bên cửa sổ phòng khách rồi gọi điện cho thư ký.
"Dời lịch hẹn với Tổng giám đốc Lý sang buổi chiều. Sáng nay tôi không đến công ty."
"..."
"Văn kiện khẩn cấp giao cho Cố Quỳnh An xử lí, không quan trọng thì đợi tôi về công ty rồi nói sau."
"..."
Đầu dây bên kia, thư ký điềm tĩnh lần lượt đáp lời. Kỳ Duyệt cúp điện thoại, lại gọi cuộc gọi thứ hai.
Bạch Kiều ngồi trên sofa, hai tai không nghe thấy chuyện bên cửa sổ, trong lòng chỉ lo sờ mèo ragdoll!
Anh cũng không có ý định mua đồ ăn, bởi vì trong gara có xe lái ra.
Quả nhiên đợi đến khi tổng tài đại nhân gọi xong mấy cuộc điện thoại, tài xế mang đồ ăn đã mua quay lại.
"Đói bụng chưa?"
Bạch Kiều nói: "Chưa đói lắm."
Kỳ Duyệt bảo tài xế đem đồ ăn vào phòng bếp. Ông cởi áo khoác của mình ra, đặt lên sofa ở phòng khách.
Bạch Kiều ngạc nhiên đứng dậy: "Chú... Chú tự làm ạ?"
Kỳ Duyệt nói: "Ừm, lâu rồi chưa làm cho thằng bé. Vừa hay hôm nay rảnh rỗi."
Vừa hay rảnh rỗi?
Hóa ra mấy cuộc điện thoại khi nãy của chú đều là gọi cho vui sao?
Bởi vì mình lắm chuyện làm trễ nải công việc của người khác, trong lòng Bạch Kiều có hơi áy náy. Anh dừng lại một chút: "Cháu làm trợ thủ cho chú nhé?"
Người ta đã sắp xếp ổn thỏa bên phía công ty cả rồi, nếu còn từ chối ý tốt của người đó thì có vẻ như hơi không biết điều.
Vì vậy, Bạch Kiều nghĩ ra một cách dung hòa.
Kỳ Duyệt khựng lại một chút, rồi ôn hòa đáp: "Được thôi."
"..."
Ai biết đến tập đoàn Duyệt An cũng biết rằng tổng giám đốc của họ năm nay mới 34 tuổi. Nhưng có rất ít người từng nhìn thấy mặt ông.
Tập đoàn Duyệt An đưa ra thị trường hơn mười năm trước, đến bây giờ đã trở thành thương nghiệp hàng đầu. Bất cứ ai cũng sẽ nghĩ rằng, tổng giám đốc tập đoàn Duyệt An là một người lạnh lùng vô tình, làm việc quyết đoán, dứt khoát.
Nhưng Bạch Kiều phát hiện, tổng giám đốc Kỳ thật ra là người thích cười. Hơn nữa khi ông cười rộ lên rất đẹp, có thể làm dịu đi sự lo lắng của người khác, khiến người ta cảm thấy gần gũi.
Nếu một ngày nào đó Du Chiêu có thể lộ ra nụ cười như thế thì tốt quá.
Bạch Kiều nghĩ thầm, trong lòng mang theo mong đợi.
Anh cúi đầu nhìn mèo trong lòng mình: "Nó..."
Kỳ Duyệt nói: "Để trên sofa là được rồi. Tuyết Nhung rất ngoan, sẽ không chạy loạn."
Bạch Kiều nghe theo, để mèo xuống. Khi đứng dậy, ánh mắt sáng rỡ: "Tuyết Nhung là tên nó sao ạ?"
Kỳ Duyệt gật đầu.
"Là Dung trong tan chảy sao ạ?"
"Nhung trong lông nhung."
* Cả hai đều đọc là róng.
Bạch Kiều "à" một tiếng, nhịn không được sờ đầu Tuyết Nhung.
Lưu luyến chào tạm biệt với bé mèo, Bạch Kiều đi theo vào phòng bếp, đứng cạnh bồn nước rửa tay sạch sẽ, chuẩn bị trổ tài.
Không ai phát hiện, chú mèo ragdoll vốn đang nằm ngủ quy củ trên ghế sofa, sau khi bọn họ vào nhà bếp liền nhảy xuống sofa, thuần thục đi lên cầu thang xoắn ốc.
Người trên lầu mãi đến rạng sáng mới ngủ được, giờ vừa mới tỉnh lại khỏi giấc ngủ.
Du Chiêu mở to mắt, người trong lòng mình đã không thấy đâu. Cơn buồn ngủ của anh lập tức tan đi quá nửa. Hắn ngẩng đầu nhìn, người không nhìn thấy nhưng rất nhanh thấy mảnh giấy Bạch Kiều để lại trên bàn.
... Đi mua đồ ăn?
Không phải nói đi chung sao?
Du Chiêu nhíu mày, có hơi tức giận vì mình ngủ quên.
Bạch Kiều đi lúc nào?
Bây giờ mấy giờ?
Hiện tại hắn đuổi theo còn kịp không?
Thực sự không thể trách hắn không biết gì về chuyện phát sinh dưới lầu. Có trách chỉ có thể trách biệt thự cách âm quá tốt.
Bạch Kiều đã kéo rèm cửa lại nên anh không nhìn thấy bên ngoài. Âm thanh dưới lầu cách sàn nhà và cửa phòng nên hắn không nghe thấy được. Thứ duy nhất nhìn thấy là mảnh giấy nhắn anh để lại.
Du Chiêu lấy điện thoại di động từ dưới gối ra, vốn định xem giờ, nhưng mà còn chưa kịp mở khóa đã nhìn thấy trên màn hình hiện lên mấy tin nhắn Wechat chưa đọc.
Là tin nhắn đêm qua Trịnh Mãn Ân gửi đến.
Tối hôm qua... Sau khi anh lên giường ôm Bạch Kiều thì không đụng tới điện thoại nữa, cho nên bỏ lỡ tin nhắn.
Tên ngốc họ Trịnh: anh Chiêu, anh xem diễn đàn chưa? Có phải Bạch Kiều chịu kích thích gì rồi không? Ở trên diễn đàn mắng người kìa!
Mắng người? Bạch Kiều?
Du Chiêu nhíu mày, phản ứng đầu tiên của hắn là có người trên diễn đàn nói mấy lời quá đáng khiến Bạch Kiều nổi giận.
Nhưng tính tình Bạch Kiều tốt như thế, chuyện đến mức nào mới làm anh nổi giận chứ?
Có thể làm cho Bạch Kiều giận đến mức mắng người, nhất định là tội ác tày trời!
Mang theo tâm trạng muốn thay Bạch Kiều xả giận, Du Chiêu mở diễn đàn ra, rồi cảm thấy mình như bị ném thẳng vào hũ mật.
Bạch Kiều vậy mà nổi giận vì mình?
Trên diễn đàn, độ nóng của chuyện tối qua vẫn chưa hạ xuống, nhưng phần bình luận đã trở nên vô cùng hòa thuận.
[Bạch Kiều bá khí! Mắng quá đã!]
[Quá sảng khoái, Gặp loại người đó là phải đối đầu thẳng mặt! Ỷ có ẩn danh mà ngày nào cũng phun ra mấy lời rác rưởi, ghê chết được!]
[Bạch Kiều đỉnh quá trời!]
[Mấy đứa ẩn danh toàn là đồ hèn, xem Bạch Kiều của chúng ta cứng cỏi biết bao nhiêu?]
[Đó là đương nhiên. "Bá" trong học bá đó!]
[...]
Du Chiêu không để ý đến mấy lời tâng bốc kia, đầy trong đầu hắn chỉ là: Bạch Kiều bị cả đám người chế giễu cũng không nổi giận, vậy mà lại vì mình mà đích thân ra mặt.
Thậm chí sau khi mắng người xong lại không hề biểu hiện ra một chút cảm xúc nào ngay trước mặt mình.
Anh luôn luôn im lặng cho đi, chưa bao giờ nói ra lòng tốt của mình.
Mặc dù Du Chiêu chưa bao giờ hối hận vì mình giấu diếm thành tích, giả vờ học dốt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy may mắn vì chuyện này.
Nếu như không phải hắn cố ý thi thấp, nếu như không phải hắn dùng quan hệ của cậu mình để vào trung học Hải Bắc, nếu hắn không được phân vào lớp A13 khi chia lớp... Làm sao hắn có cơ hội gặp được Bạch Kiều?
Làm sao có thể nghĩ đến, sẽ có một ngày mình sẽ động lòng cả đời vì một người?
Ánh lửa bị dập tắt trong lòng hắn, từ sau khi Bạch Kiều xuất hiện đã được nhóm lên lần nữa. Nó từng bước thiêu đốt, đốt càng lâu càng vượng, thậm chí còn thiêu đốt cả chính hắn!
Hắn vô cùng muốn gặp Bạch Kiều.
Hắn vén chăn lên, định rời giường đi rửa mặt. Vừa mới bước ra một bước, hắn chợt nhớ đến gì đó, lại quay đầu, gắp lại chăn lộn xộn, chỉnh giường cho gọn gàng sạch sẽ mới tiếp tục bước xuống.
Hắn rửa mặt xong chuẩn bị ra khỏi phòng. Lúc trong lòng tràn đầy nhiệt huyết chuẩn bị đi tìm người, mới kéo cửa phòng ra đã thấy bé ragdoll đang ở ngay trước cửa phòng mình.
"..."
Nhiệt huyết của hắn như bị tạt một chậu nước lạnh.
Tuyết Nhung ở đây chỉ có thể nói lên một vấn đề.
Cậu hắn tới!
Bạch Kiều chạm mặt với ông ấy hay không?
Bạch Kiều không có bị khó xử phải không?
Du Chiêu dừng một lát, cúi người ôm lấy Tuyết Nhung, rồi nhanh chân bước xuống cầu thang.
Trong biệt thự vang lên tiếng bước chân nặng nề.
Hắn vội vã xuống lầu, lại không tìm thấy được người mình muốn tìm trong phòng khách, chỉ thấy người tài xế sau khi mua đồ ăn đem về thì không ra ngoài.
"Chào cậu chủ."
Tài xế chuyên biệt của Kỳ Duyệt đương nhiên nhận ra hắn, Du Chiêu liền hỏi: "Tổng giám đốc Kỳ đâu?"
Tài xế mỉm cười chỉ vào trong bếp.
Du Chiêu chậm bước chân lại tiến vào phòng bếp, còn chưa đi tới cửa đã nghe thấy âm thanh đầy ngạc nhiên của Bạch Kiều truyền bên trong ra.
"Chú nói biệt thự này do Du Chiêu mua ạ?"
Kỳ Duyệt nói: "Thằng bé rất có thiên phú quản lý doanh nghiệp nên chú đưa giải trí Thừa Phong cho nó quản lý. Mặc dù nó còn vị thành niên nên chưa thể làm người đại diện hợp pháp của công ty, nhưng chuyện của công ty nó luôn giải quyết rất tốt.
Bạch Kiều: "..."
Hóa ra Du Chiêu đã bắt đầu xử lý công việc công ty từ sớm như vậy!
Kỳ Duyệt cũng thật là lớn gan, dám đem một công ty giải trí lớn thế này cho trẻ vị thành niên quản lý?
Chú có biết rằng hơn mười năm nữa cả tập đoàn của chú sẽ rơi vào tay cậu ấy không?
Có điều nhìn thấy thái độ tự hào của ông ấy hiện tại, Bạch Kiều sâu sắc hoài nghi, tập đoàn Du Chiêu hắc hóa rồi cướp đi, thật ra là do Kỳ Duyệt tự nguyện đưa!
Kỳ Duyệt tiếp tục nói: "Chỉ là chú không nghĩ tới, sau khi nó nhận được khoản tiền đầu tiên kiếm được từ công ty. Yêu cầu đầu tiên lại là dọn ra khỏi nhà, sau đó mua nơi này.
Chuyện dọn khỏi nhà, Bạch Kiều từng nghe Trịnh Mãn Ân kể, là vì hắn không muốn cha mẹ lợi dụng hắn để hút máu.
Cậu hắn cũng hiểu tâm tư của hắn, nếu không sẽ không dùng giọng điệu bất đắc dĩ thế này.
"Từ nhỏ nó đã không thích chú hỏi đến chuyện của nó. Sau khi lên cấp ba, nó muốn sống một mình, chú còn tưởng nó có thể chăm sóc tốt bản thân."
Vì vậy, sau khi thuê bảo mẫu, ông vẫn chưa từng hỏi hắn sống có tốt không.
Nghĩ đến việc bảo mẫu trước đây mỗi lần gọi điện đều như thường lệ "báo bình an", trong lòng Kỳ Duyệt bỗng dâng lên cảm giác khó chịu.
Nếu hôm nay ông không tới nơi này, có lẽ sẽ bị thái độ có lệ của bảo mẫu lừa gạt.
Bảo mẫu cơ bản chẳng ở trong biệt thự, làm sao có thể biết Du Chiêu sống tốt không.
Kỳ Duyệt bỗng nhiên cảm khái muôn vàn. Bạch Kiều không hiểu vì sao ông lại đem những lời này nói ra hết với người vừa gặp lần đầu như mình, nhưng điều anh có thể làm là lắng nghe nghiêm túc.
Sau đó nói: "Du Chiêu chỉ là không giỏi biểu đạt cảm xúc, chứ thật ra cậu ấy rất hiểu chuyện. Trong lòng cậu ấy nhất định rất cảm kích, kính trọng chú."
Kỳ Duyệt im lặng mỉm cười.
Ông biết Du Chiêu vẫn luôn hiểu chuyện, hiểu chuyện tới mức làm người khác đau lòng.
Làm sao ông không biết hắn chịu áp lực rất lớn từ phía chị gái, anh rể mình?
Nhưng Du Chiêu chưa từng nói với ông.
Hắn dùng cách thức của mình, chống lại lòng tham không đáy của cha mẹ.
Kỳ Duyệt lại nhìn Bạch Kiều một chút: "Cháu quen với Du Chiêu thế nào?"
Bạch Kiều nói: "Cháu và cậu ấy ngồi cùng bàn, còn là bạn cùng phòng."
Cho nên cứ vậy mà quen biết.
Anh nói rất mờ mịt, bởi vì tuyệt đối không thể nói quen biết lúc kéo bè kéo lũ đi đánh nhau!
Bạch Kiều đưa đồ ăn đã rửa sạch cho người nấu. Khi xoay người thì thấy ai đó không biết đã đứng ở phòng bếp từ lúc nào.
Kỳ Duyệt phát hiện điều khác thường, cũng nhìn theo tầm mắt của anh.
Du Chiêu đứng ở giữa lối vào, nhìn hai người trong phòng trò chuyện vui vẻ với nhau.
Mắt hắn hơi sưng lên vì ngủ, nhưng không ảnh hưởng đến giá trị nhan sắc của hắn.
Con mèo bị hắn kẹp trong khuỷu tay, hai chân trước vắt lên cẳng tay hắn, hai chân sau buông thõng giữa không trung.
Nhỏ bé, đáng thương, vô tội lại bất lực!
Mèo nô Bạch Kiều: "..."
Này chịu sao nổi?
[...]
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Kiều: mau buông con mèo đó ra, để tôi bế!
[...]
Editor:
Bạch Kiều kiểu: Chú ấy điều tra mình!
Chú Duyệt kiểu: Cháu vợ mình kìa 🤣
À theo tớ tìm hiểu thì Blue Bicolour Ragdoll là một biến thể của mèo Ragdoll. Màu xám xanh phối trắng, mặt có chữ V trắng ngược và mắt xanh dương nổi bật. Nghe đồn ẻm hiền chứ tớ không rõ về các loại mèo

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét