Chủ Đề
Màu sắc
Pride

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui

- Thần Tạp -

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui - Chương 58: Chương 58: Ảnh Đế Này Đúng Là Quá Gần gũi, Giản Dị Rồi!

Edit by Đóa Sen Nhỏ

Bạch Kiều ngứa ngáy trong lòng, anh cảm thấy Tuyết Nhung đối diện đang quăng ánh mắt cầu cứu cho mình.

Anh nhìn mèo một chút, lại nhìn Du Chiêu một chút, muốn kêu hắn đổi cách ôm mèo nhưng không biết phải mở miệng thế nào.

Chủ nhà còn chưa mở miệng nói gì, anh nói ra có phải đang xen vào chuyện người khác không?

Thế là anh điên cuồng ám chỉ với Du Chiêu bằng ánh mắt.

Ôm mèo thế này, mèo sẽ không thoải mái!

Nhưng có vẻ như Du Chiêu vừa rời giường nên đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, đã mất đi tâm linh tương thông với anh!

Tuyết Nhung cũng bày ra vẻ mặt đời không còn gì để luyến tiếc.

Bạch Kiều nhịn không được há miệng.

"Tỉnh rồi?"

"..."

Bị cậu hắn giành trước.

Tuy Du Chiêu không biết làm thế nào hai người bọn họ phát triển thành mối quan hệ cùng nhau nấu ăn nhưng thấy Bạch Kiều không rời đi, hắn cũng an tâm, gật đầu "vâng" một tiếng.

Du Chiêu nói: "Cần hỗ trợ không?"

Bạch Kiều nghĩ thầm: Không cần, không cần! Cậu mau thả con mèo xuống!

Kỳ Duyệt cũng quen với cách hắn ôm mèo thế này, không cảm thấy kinh ngạc: "Tuyết Nhung còn chưa ăn. Cháu cho nó ăn chút đồ ăn cho mèo đi."

Du Chiêu nghe lời đi đút mèo ăn.

Dù sao chuyện trong bếp hắn không giúp được gì cả!

Bạch Kiều: "..."

Người này hình như hơi bình tĩnh quá mức rồi.

Anh nhìn Du Chiêu bế mèo đi, mãi đến khi không nhìn thấy vẫn tiếp tục nhìn ra cửa.

"Yên tâm, thằng bé có chừng mực."

Bị ông nhìn thấu tâm tư, Bạch Kiều cười cười, tiếp tục giúp nấu ăn.

Lần đầu tiên anh biết vị tổng tài oai phong bên ngoài lại là tay nấu ăn cừ khôi.

Gà xào nấm hương, cà tím ngư hương, sườn xào chua ngọt, đậu bắp luộc, còn một nồi canh nghêu hầm bí đao.

Đây tuyệt đối là bữa sáng phong phú nhất Bạch Kiều từng nếm qua!

Anh gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho vào miệng mình.

Kỳ Duyệt nói: "Thấy thế nào?"

Bạch Kiều giơ ngón tay cái lên: "Ngon lắm!"

Sườn non đỏ óng bóng bẩy, vị chua chua ngọt ngọt, thịt tươi ngon, kết hợp với nước sốt vừa miệng, ngon tới mức muốn bay lên!

Kỳ Duyệt hài lòng nói: "Ngon là tốt rồi. Lâu rồi chú không nấu cơm, tay nghề mai một rồi."

Bạch Kiều: "..."

Cái này gọi là tay nghề mai một, vậy khi chưa mai một nấu ngon tới mức nào chứ?

Khi anh cảm khái, trong chén đột nhiên xuất hiện thêm một miếng thịt gà.

Du Chiêu không nói lời nào gắp đồ ăn cho anh, rồi tiếp tục im lặng ăn cơm.

Ý gì đây?

Muốn dùng đồ ăn chặn miệng anh sao?

Anh nói gì sai à?

Sườn xào chua ngọt... Thật sự ăn rất ngon mà!

Kỳ Duyệt ngồi ở đối diện, giải thích nói: "Gà xào nấm hương là món Tiểu Chiêu thích ăn nhất, cháu ăn thử xem?"

Bạch Kiều: "..."

Hóa ra muốn anh thử đồ ăn!

Muốn chia sẻ món mình thích với anh à?

Đúng thật là... Đáng yêu quá.

Bạch Kiều nếm thử, thịt gà mềm mềm dai dai, mùi vị tuyệt vời!

"Ăn ngon lắm!"

Kỳ Duyệt lộ ra vẻ mặt tươi cười.

Ngược lại là Du Chiêu, giống như bị vạch trần tâm tư nên có vẻ hơi khó chịu. Hắn liên tục gắp đồ ăn, nói lảng sang chuyện khác: "Sao cậu lại đến đây?"

Bạch Kiều: "..."

Anh cảm thấy câu này nên hỏi ngay khi hắn nhìn thấy cậu mình chứ!

Kỳ Duyệt cũng tập mãi thành thói quen đối với tính tình khó chịu của hắn, cũng không quanh co, nói: "Có chút chuyện tìm cháu."

"..."

"Cháu biết Khang Tuyển Trạch không?"

Du Chiêu khựng lại, nghe thấy cái tên này không nhịn được nhíu mày.

Kỳ Duyệt nhạy bén nói: "Hai đứa có mâu thuẫn?"

Du Chiêu nói: "Không có."

Bạch Kiều: "..."

Chính xác mà nói, Khang Tuyển Trạch đơn phương gây sự.

Kỳ Duyệt tựa hồ cũng không có ý định để hắn kể chi tiết, tiếp tục nói: "Tổng Giám đốc công ty Thiên Thành hôm qua đến tìm cậu, nói muốn đầu tư vào dự án đang tiến hành gần đây nhất của giải trí Thừa Phong."

Công ty Thiên Thành là một trong những công ty con của tập đoàn Khang thị, cũng là sản nghiệp gia đình Khang Tuyển Trạch.

Du Chiêu nói: "Cháu từ chối rồi."

Kỳ Duyệt nói: "Cho nên bọn họ mới tìm cậu."

"..."

"Dự án gần đây nhất của giải trí Thừa Phong, ngoại trừ một show truyền hình thực tế ngoài trời ra thì chỉ còn show tuyển chọn tài năng cho thanh thiếu niên. Show thực tế thì không cần đầu tư, còn show tuyển chọn chỉ có thể coi là hoạt động nội bộ của công ty, tệp khán giả không rộng, tiền lãi không nhiều. Cậu rất tò mò vì sao họ lại hứng thú với một dự án nhỏ như thế, cho nên có đi thăm dò một chút."

Bạch Kiều nghe cái hiểu cái không nhưng đại khái có thể đoán được một chút.

Công ty Thiên Thành cố chấp đầu tư cho hạng mục tuyển tú hẳn là có liên quan đến Khang Tuyển Trạch. Mà Khang Tuyển Trạch làm thế chắc là có quan hệ với việc Lục Tiểu tham gia tuyển tú.

Cái này rõ ràng đầu tư cũng không có lợi ích gì... Khang Tuyển Trạch đây là muốn hại cha mình nha!

Vì yêu cứ đâm đầu à?

Kỳ Duyệt cũng không nói rõ, nhưng có người đầu tư vào hạng mục công ty, đối với công ty có lợi không có hại. Du Chiêu trực tiếp từ chối, vẫn là quá hành động theo cảm tính.

Du Chiêu nhíu mày suy nghĩ, cũng có chút giao động.

Chính xác là vậy, tiếp nhận đầu tư của công ty Thiên Thành có lợi với hắn. Điểm khó chịu duy nhất đó là thời gian tuyển chọn sẽ phải chạm mặt với Khang Tuyển Trạch. Nhưng hắn thường không ở công ty, có chạm mặt cũng là người khác chạm mặt, hoàn toàn không có ảnh hưởng gì với hắn.

Hắn bỗng nhiên thông suốt, gật đầu nói: "Cháu biết rồi."

Kỳ Duyệt vui mừng gật đầu.

Du Chiêu thấy ông không có chút vội vã nào cùng bọn họ ăn cơm, chần chừ hỏi: "Công ty cậu không bận à?"

Kỳ Duyệt nói: "Công ty không có việc gì, có người xử lý rồi."

Du Chiêu: "..."

A, hắn đã quên cái người nào đó luôn sống ở nước ngoài đã về rồi.

Nghĩ đến người có thể tin cậy và dựa vào ở công ty, Kỳ Duyệt không tự chủ được cong khóe môi lên.

Nhưng một giây sau, điện thoại của ông liền reo lên.

Là thư ký gọi tới.

Tin tức rất đơn giản: Cố ảnh đế chạy rồi! Văn kiện còn chưa có ký đâu QAQ!

Kỳ Duyệt nhận điện thoại xong sắc mặt thay đổi.

Cái tên không đáng tin này!

Khi ông đang định gọi điện tìm người thì chuông cửa đột nhiên reo lên.

Người tài xế vừa ăn xong, đang ngồi bên bàn ăn, lập tức đứng dậy: “Tôi đi mở cửa.”

Kỳ Duyệt nhẹ gật đầu, tắt điện thoại.

Không cần gọi điện nữa.

Bạch Kiều vẻ mặt ngơ ngác nhìn tổng tài đại nhân chỉ trong một giây đã thay đổi sắc mặt mấy lần. Ánh mắt anh mờ mịt nhìn theo tài xế đang đi đến cửa.

Cửa lớn mở ra, một đôi chân dài bước vào đầu tiên, sau đó mới thấy mặt người tới.

Y đeo một cái kính râm, mặt áo len cổ lọ, bên ngoài khoác áo gió dáng dài màu camel, khí chất tuyệt trần.

Người đó đứng ở cửa một lúc rồi tháo kính râm xuống. Khi nhìn thấy gương mặt phía sau cặp kính, ừm... Có hơi quen quen, một lát sau, Bạch Kiều trợn to hai mắt.

Cố... Cố Quỳnh An?!

Sao Cố Quỳnh An lại tới chỗ này?

Anh vô thức nhìn Du Chiêu: "Này này này..."

Không ngờ Du Chiêu chỉ liếc nhìn, sau đó lại như không có gì gắp sườn xào chua ngọt cho anh, rồi tiếp tục ăn cơm.

Bạch Kiều: "..." không lầm thì miếng sườn xào chua ngọt ngày dùng chặn miệng anh.

Hình như anh nhớ là Du Chiêu từng nói với anh, mình và Cố Quỳnh An quen biết.

Đây là thái độ quen biết sao?

Mà Bạch Kiều rất nhanh phát hiện, Cố Quỳnh An không phải đến tìm Du Chiêu.

Y đi thẳng từ cửa chính vào bàn ăn, đôi mắt từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm vào... Tổng giám đốc Kỳ.

Kỳ Duyệt ngửa đầu nói: "Sao em lại tới đây?"

Cố Quỳnh An nói: "Tới ăn trực."

Bạch Kiều: "..."

Kỳ Duyệt nhìn y với vẻ mặt đầy phức tạp rồi nói: "Tiểu Lưu, đi lấy một bộ bát đũa tới."

Tài xế kiêm trợ lý nhanh nhẹn đi vào nhà bếp.

Sau khi bát đũa được chuẩn bị xong, Cố Quỳnh An ngồi xuống đối diện Bạch Kiều.

"..."

Vẻ mặt Bạch Kiều ngơ ra nhìn Y. Y bỗng nhiên nhìn sang. Ánh mắt mang theo một loại khí chất vương giả tự nhiên, khi nhìn chằm chằm vào y, Bạch Kiều sinh ra loại cảm giác áp bách, vô cùng muốn dời tầm mắt đi.

Nhìn... Nhìn mình làm gì vậy?

Anh rất lý chí, anh sẽ không nhân cơ hội xin chụp hình xin chữ ký đâu, anh tuyệt đối không phải fan tư sinh!

Sau đó Cố Quỳnh An mở miệng nói: "Cháu ăn cơm đi, không cần để ý đến tôi."

Bạch Kiều cố gắng không nói lắp: "... Cháu ăn xong rồi."

Cố Quỳnh An: "..."

Y "ồ" một tiếng, bưng bát đũa ăn cơm.

Không ai nói thêm lời nào.

Bạch Kiều một lúc nhìn cái này, một lúc nhìn cái kia!

Không đúng! Bầu không khí này có hơi không đúng!

Cố Quỳnh An nha!

Đại minh tinh nổi tiếng toàn cầu đó!

Dù là người quen đi nữa cũng phải chào hỏi vào câu chứ?

Trước khi ăn không phải nên nói xã giao vài câu sao?

Hơn nữa y vào giữa bữa ăn, chính là đang ăn đồ ăn thừa đó!

Ảnh đế này đúng là quá gần gũi, giản dị  rồi!

Bầu không khí này... Có phải có hơi đương nhiên hay không?

Bạch Kiều có trăm ngàn câu hỏi không có lời giải. Lúc này ống quần anh bỗng nhiên bị giật giật. Tuyết Nhung vốn đã ăn no nằm trên sofa không biết đã cọ tới đây lúc nào.

Nhưng nó đang cọ Du Chiêu.

Nó vô cùng thân mật vòng quanh chân Du Chiêu. Chỉ là khi nảy chuyển hướng không cẩn thận chạm mông vào chân Bạch Kiều.

"..."

Bạch Kiều nghĩ: Muốn sờ mèo!

Vừa lúc Kỳ Duyệt đối diện đã buông bát đũa xuống. Cố ảnh đế chỉ ăn tượng trưng vài miếng, chờ Kỳ Duyệt ăn xong, y cũng không ăn.

Bạch Kiều lập tức đứng lên: "Cháu dọn dẹp cho."

Dọn dẹp xong anh lại tiếp tục ôm mèo nhỏ!

Kỳ Duyệt liếc mắt một cái liền nhìn thấu, cười nói: "Không cần, cháu chơi với Tuyết Nhung đi."

Bạch Kiều: "..."

Không, cháu có thể chịu được cám dỗ!

Anh chuẩn bị ra tay, người đối diện đột nhiên đứng dậy, lấy cái đĩa trống mà anh định cầm lên, sau đó bắt đầu dọn dẹp.

"..."

Bị ảnh đế nhìn, Bạch Kiều lập tức rút tay về.

Cái này...

Anh thấp thỏm nhìn về phía Kỳ Duyệt.

Kỳ Duyệt mỉm cười nói: "Ngồi chơi đi."

Bạch Kiều lại nhìn về phía Du Chiêu.

Du Chiêu cúi người xuống, bế con mèo bên cạch chân mình lên nhét vào trong lòng Bạch Kiều. Sau đó hắn ôm lấy bả vai của anh đẩy anh về phía phòng khách: "Đi thôi."

Bạch Kiều: "..."

Khi ngồi trên ghế sofa, anh nhịn không được hỏi: "Đó là Cố Quỳnh An à?"

Du Chiều: "Ừm."

"Chú ấy tới làm gì?"

"Tới ăn chực."

"..."

Bạch Kiều sững sờ.

Tới ăn chực thật à?

Y ở ngoài không có cơm ăn sao?

Không thể nào!

Trong phòng khách, Kỳ Duyệt đang cho đồ ăn thừa đã nguội vào tủ lạnh. Vừa định quay người bỗng nhiên lại đột nhiên vai siết chặt, ai đó đẩy mạnh ông vào cánh cửa tủ lạnh đã đóng lại.

"..."

Người trước mặt không nói gì liền hôn xuống.

Một lát sau, hai người tách ra, Kỳ Duyệt hơi thở dốc, tức giận nói: "Bên ngoài có người!"

Cố Quỳnh An nói: "Bọn họ ở phòng khách."

Sẽ không đi vào.

"..."

Kỳ Duyệt vòng qua y, bắt đầu rửa chén: "Cuối cùng em tới làm gì?"

Cố Quỳnh An lại ôm lấy ông từ phía sau: "Đến ăn trực đó. Đã bao lâu rồi anh chưa làm cơm cho em?"

Sắc mặt Kỳ Duyệt đỏ lên, sợ nhột rụt cổ lại một cái: "Không phải em vừa mới ăn rồi sao?"

Cố Quỳnh An lên án: "Em ăn đồ thừa!"

"..."

"Có phải anh có cháu trai rồi nên mặc kệ em không?"

Kỳ Duyệt cười khẽ: "Chẳng lẽ không phải cháu trai em?"

Cố Quỳnh An khựng lại, tức giận nói: "Chậc, hai cái thằng nhóc này!"

"... Anh cũng không nghĩ hai đứa nó lại thành bạn bè." Kỳ Duyệt dừng một lát, nói: "Có điều em thật sự vẫn định lừa thằng bé sao?"

Cố Quỳnh An suy nghĩ, nói: "Đợi một khoảng thời gian nữa, em vừa mới về nước, truyền thông theo dõi gắt quá."

Kỳ Duyệt nghiêng đầu nhìn y: "Biết truyền thông như thế em còn dám tới đây?"

Cố Quỳnh An thuận thế hôn lên má ông một cái, "Em lái xe của anh, từ công ty chạy thẳng qua đây."

Kỳ Duyệt giả vờ lườm y, rồi quay đầu tiếp tục rửa bát.

Cố Quỳnh An không đành lòng, vừa càm ràm "để bảo mẫu rửa bát là được rồi mà" vừa buông người ra nhận lấy nhiệm vụ rửa bát.

[...]

Editor: Ê hai ông cậu ai công ai thụ vậy =)))))))))))))

Chúc mấy bạn năm mói vui vẻ nhaaaa.

× Ghi chú:  Có lẽ đây là lần đầu tiên bạn đọc truyện tại Đóa Sen Nhỏ. Bạn có thể tùy biến màu nền và màu chữ theo sở thích ở phần cài đặt trên thanh điều hướng nè. Khi cuộn thì thanh điều hướng sẽ bị ẩn, bạn có thể click vào màn hình để nó hiện lên. Có thể sử dụng phím mũi tên để chuyển chương. Nếu có lỗi xảy ra trong quá trình sử dụng hãy báo cáo lại với mình nha.

Đã lưu pass

Danh Sách Chương
Cài Đặt

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Truyện Kiều - Nguyễn Du

Reset

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui

Wattpad: @DoaSenNho - https://www.doasennho.id.vn/

Tải xuống
Đóng

Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bình Luận Gần Đây

Lịch Sử

Tên Truyện Ch
Bạn chưa đọc truyện nào cả

Tổng lượt xem

Đã Lưu